Đọc miễn phí bộ truyện Tam Nhật Triền Miên Chương 16: Thành thân và cập nhật các chương tiếp theo của bộ truyện Tam Nhật Triền Miên tại truyenonline123.com quay đầu sang bên cạnh, lại phát hiện hóa ra Liễu Dịch Trần đang nằm ngủ cạnh mình, một tay một chân gác lên
Chương 303. Sự kiềm chế kiêu hãnh của anh dường như sụp đồ, khi anh gặp người phụ nữ này. Bởi vì dục vọng trong thân thể, ánh mắt anh trở nên vô cùng trầm tĩnh, sâu thẳm phức tạp. Tô Hi cảm giác được anh đang nhìn cô chằm chằm, không khỏi quay đầu, chạm vào mắt
Đọc truyện Tuyệt Thế Kiếm Đạo chương 20 tiêu đề 'Thú Lâm Thành hạ'. TruyenYY hỗ trợ đọc truyện tuyệt vời trên Mobile, Tablet và cho tải EPUB. Mà ngồi tại dạ không ngủ bên cạnh chính là một vị ung dung đẹp đẽ quý giá phu nhân, trong mắt mang theo cười nhìn xem Diệp
Tâm Sự - Kể Truyện buồn ko ai bên cạnh .. sao giống mẹ tao , nói 2 bà chị tao thế ! Mây : 2 ông anh chiều e thật , kể cả có vk có con rồi vẫn cứ wan tâm e , Chúc cô giáo ngủ ngon nhé , tao nhắn tin . Ko thấy hồi âm gì , lại xem đế chế ! 30 phút sau , gần 12h rồi
Cô Gái Nhỏ Của Giáo Sư Thời , chương 5 của tác giả Ngôn Tiêu Băng cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn.
Chương 20 Edit : Michellevn Hướng Nghị tỉnh giấc tính là sớm, thức dậy hơn chín giờ, mặc dù đêm qua tiêu hao lượng lớn tinh lực, nhu cầu cấp bách là giấc ngủ đầy đủ mới bổ sung lại được , nhưng giường này mềm quá, ngủ quen. xoay xoay đầu, nằm ngủ bên phải là chủ nhân chiếc giường, đưa lưng lại với
Đoàn Chấp nhìn chằm chằm vào đôi mắt anh, "Chú Quý, nếu chú chưa muốn ngủ không bằng làm chuyện khác đi." Giờ thì anh đã hiểu. Anh cũng không ngốc, hai người đàn ông trưởng thành thân thể đều khoẻ mạnh nằm trên cùng một chiếc giường, lại vừa mới bắt đầu yêu đương, họ sẽ làm chuyện gì khác đây, dùng đầu ngón chân cũng có thể đoán được.
IBWbU. Rating Ngủ Bên Cạnh Giáo Sư Average 0 / 5 out of 0 Rank N/A, it has 2 monthly views Authors Artists Genres
“Lương Hạ, con mau đưa tiền lương tháng này cho mẹ đi, lần này nhất định sẽ trúng!”. “Lừa ai thế, bao nhiêu năm qua bố mẹ kiếm không đủ tiền mua nổi một lọ nước tương! Đánh chết con cũng không mang tiền đóng học đưa cho hai người!”. ... À... “Đừng mong trộm được tiền của con!”. Lương Hạ nhất thời kích động bật dậy, phát hiện chỉ là một cơn ác mộng, tinh thần mới dần ổn định trở lại, cô mơ thấy bố mẹ đòi tiền không được, thừa dịp cô đang ngủ vào trong phòng trộm tiền! Đợi một chút, đây không phải là phòng của mình! Lương Hạ ngây ngô nhìn giấy dán tường rực rỡ, giường êm ái, đây là khách sạn! Tinh thần vừa mới bình tĩnh lại cuống lên! Che mặt hé nửa con mắt nhìn xung quanh, Lương Hạ trợn tròn mắt, có hai từ cực hợp với tình hình bây giờ - Trần truồng. Chính thức kết thúc kỳ thi cuối kỳ đại học năm hai, trước khi được nghỉ hè, nhóm bạn trong lớp của Lương Hạ tổ chức ăn mừng. Bởi vì chi phí trừ vào tiền quỹ lớp, không đi là thiệt thòi lớn, vì vậy bạn trẻ Lương Hạ không thể không có mặt, ngồi ngoan ngoãn trên dãy ghế dài trong quán rượu Tô Hà. Thật lòng Lương Hạ không muốn chơi trò thử thách mạo hiểm’ cùng các bạn học, cô càng không có tâm trạng chơi đùa, nhưng mấy bạn học hết cưỡng bức lại dụ dỗ khiến Lương Hạ đành phải tham gia, nhưng trời đất thay đổi, cuối cùng cũng đã đến lượt cô chịu phạt rồi! “Nói thật đi”. Trước mấy người độc miệng thật sự không thể có kết cục tốt đẹp, Lương Hạ cũng không muốn miệng chạm miệng hoặc là sờ mó ngực của người khác. “Ai muốn nghe lời nói thật lòng hả, chúng tớ đều biết Ai thích Cố Thần rồi!”. Thi n là người đầu tiên hét lên, cô là lớp trưởng, cũng là người thủ lĩnh, mở miệng một câu “Thử thách phải cực kì mạo hiểm!”. Vừa nghe đến hai chữ Cố Thần, máu nóng toàn thân cô xông lên tận óc không được tự nhiên “Cực kì mạo hiểm thì cực kì mạo hiểm!”. “Nhìn thấy anh chàng đẹp trai bên kia không?”. Thi n chỉ vào một người con trai mặc áo tím cách đó không xa “Cậu đi đến mời anh ta một ly rượu đi!”. “Oa a...!”. Đám bạn học nhao nhao đùa giỡn, cách đây không lâu bọn họ cũng đã từng được nhìn Lương Hạ diễn trò, hôm nay lại có chuyện vui rồi. Lương Hạ thở dài, nhanh chóng thông cổ họng, hít sâu một hơi “Chờ!”. Mặc dù cô không phải là người dễ dãi, nhưng cũng chẳng phải là người bảo thủ. Dưới ánh mắt thích thú của bạn học, Lương Hạ đi về phía anh chàng đẹp trai kia “Khụ khụ, xin chào”. Quý Trạch Tuấn nghe thấy có người gọi liền chậm rãi ngẩng đầu,mày kiếm anh tuấn, mũi cao thẳng, môi mỏng vừa đủ, bây giờ đang ở trước mặt Lương Hạ. Bởi vì những người khác ở góc khuất nên không nhìn rõ gương mặt Quý Trạch Tuấn, chỉ có thể nhìn thấy Lương Hạ vẫn đứng ngốc ở nơi đó không nhúc nhích “Xuy xuy...” Thi n phát ra âm thanh muốn nhắc nhở Lương Hạ hành động nhanh lên. Lương Hạ cũng không phải là cô nàng mê trai, huống chi trong lòng cô đã sớm có đối tượng, nhưng lúc nhìn thấy Trạch Tuấn vẫn khó tránh khỏi bị mê hoặc. Ám hiệu của Thi n vượt qua Lương Hạ truyền vào trong tai Trạch Tuấn “Mời cô đi ra khỏi đây”. Hôm nay tâm trạng của Quý Trạch Tuấn rất kém, khoé mắt anh liếc về một đám người sau lưng Lương Hạ, liền biết ngay ý đồ của cô đến để làm gì, nếu không phải dáng dấp của Lương Hạ không tệ thì giọng nói của anh sẽ còn khách khí hơn nhiều. Lương Hạ mới chào hỏi một tiếng đã bị người ta từ chối, ngượng ngùng, ngay lập tức đỏ bừng cả khuôn mặt, chán nản quay về ghế dài. “Làm sao làm sao thế?”. Thi n thấy Lương Hạ quay về lập tức kéo cô lại hỏi. Lương Hạ trở về với ánh mắt bất lực. “Trước mặt bọn mình cậu đừng có làm qua quít nha, nếu không đem chuyện tỏ tình với Cố Thần tuần trước nôn hết ra đi!”. Bà tám dùng khẩu khí chế giễu dần dần kích thích thần kinh căng thẳng của Lương Hạ. Việc tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu truyền xa ngàn dặm không sai một chữ, chuyện cô tỏ tình với Cố Thần tất cả mọi người đều đã biết hết, còn thỉnh thoảng bị mọi người lấy ra bàn tán. Xem ra bằng bất cứ giá nào, cô cũng phải ngóc đầu lên được. Lần này cô không nói gì uống một ngụm rượu mạnh, giơ tay tháo dây buộc tóc xuống, tóc đuôi ngựa đơn giản lập tức biến thành suối tóc đẹp đẽ, đây là thứ duy nhất trong ba nghìn bản lĩnh mà cô có được lúc này “Vừa nãy chỉ là thử thăm dò một lần không phải là thật!”. Nói xong đi về phía Quý Trạch Tuấn. Quý Trạch Tuấn nghe được tiếng bước chân của Lương Hạ, chán ghét ngẩng đầu lên, còn chưa kịp nói đã bị Lương Hạ chặn miệng,rượu bất thình lình tiến công vào miệng Quý Trạch Tuấn, trong cơ thể mùi cồn dâng trào, nhất thời đã quên mất phải đẩy Lương Hạ ra. Thi n và một đám người đứng phía sau nhìn thấy cảnh tượng này thì trợn tròn mắt, rất nhanh đã kịp phản ứng “Chạy mau chạy mau!”. Trước đó bọn họ đã đánh cược, nếu ai mà không hoàn thành nhiệm vụ mạo hiểm thì sẽ phải lên sân khấu nhảy thoát y, nếu ngược lại, thì những người khác đều phải lên sân khấu nhảy thoát y. Thời điểm Lượng Hạ đụng phải đầu lưỡi Quý Trạch Tuấn mới giật mình thu lưỡi lại, cô cư nhiên lại có thể không biết xấu hổ, lập tức đẩy Quý Trạch Tuấn ra “Hôn, chào hỏi”. Cặp mắt Quý Trạch Tuấn nheo lại, nhìn qua nha đầu kia cùng lắm cũng chỉ hơn 20 tuổi, sắc đẹp coi như là có thừa, mái tóc óng ả đen như mực, hơn nữa lá gan cũng không nhỏ. Mặt không biến sắc nhìn về phía cô, đám người ban nãy đã đi hết cả, thật là có tình ý nói “Không có kỹ thuật hôn mà còn dám ra ngoài làm bậy”. “Ô...” “Ngồi đi”. Quý Trạch Tuấn gọi bồi bàn “Vodka”. Lượng Hạ uống được một ít bia, rượu tây thì một chén đã say, mới vừa rồi uống một ít rượu tiếp thêm sức mạnh để đi đến đây, bây giờ đầu bắt đầu buốt “Tôi chỉ muốn uống ké một ly rượu”. Đem dự tính ban đầu nói rõ ràng một chút, rồi nhanh chóng rút lui. Cô còn chưa phát hiện ra các bạn cùng lớp sớm đã bỏ cô mà đi rồi, khoé miệng Quý Trạch Tuấn nở nụ cười nhàn nhạt “Tôi vẫn có thể mời được một ly nữa”. Chỉ cần đem ly Vodka trước mặt này uống hết là hoàn thành nhiệm vụ, hai con mắt Lương Hạ mở to không chớp nhìn ly rượu bỗng nhiên khó chịu nói “Cảm ơn”. Đáng tiếc cô vừa mới đứng lên lại phải ngồi xuống. Quý Trạch Tuấn nhìn biểu tình nhức đầu đau đớn của Lương Hạ không khỏi cười to “Bạn học của cô đều đi hết cả rồi”. Lương Hạ nhìn về phía sau quả nhiên một bóng người cũng không có “Đúng là lũ dám nói không dám làm”. “Tâm trạng của cô không được tốt?”. Quý Trạch liếc mắt đã nhìn ra biểu tình buồn phiền trong đáy mắt Lương Hạ, những người uống rượu say thì sẽ vô cùng chân thật. “Nói như vậy, tâm trạng của anh cũng không được tốt?”. Nói Lương Hạ mở to đôi mắt mơ màng nhìn Quý Trạch Tuấn, đôi má của cô phiếm hồng toát ra vẻ đẹp cực kỳ hoạt bát. “Thua một vụ kiện mà thôi”. Quý Trạch Tuấn nhìn Lương Hạ không chớp mắt, lúc này được nhìn thấy mỹ nữ xinh đẹp ngồi đối diện đã là một niềm an ủi, tâm tình chuyển biến theo chiều hướng tốt nên buột miệng nói ra. “Kiện tụng?” Lương Hạ nực cười nhìn Quý Trạch Tuấn “Cái này tính toán làm gì? Có người thắng thì có kẻ thua thôi! Anh có biết tôi vì cái gì mà không vui không?”. “Vì sao?” Nữ sinh tầm tuổi này thì có việc gì mà không vui, chẳng qua là thất tình, nhưng Quý Trạch Tuấn muốn nghe từ chính miệng cô nói ra. “Người tôi thích đã từ chối tôi! Tôi rất kém cỏi sao? Không đúng! Tuy tôi không có sắc đẹp tuyệt trần, nhưng nội tâm lại lương thiện, hết sức trong sáng nha!”. Lương Hạ chống cằm, cái miệng nhỏ nhắn chu ra, ai oán nhìn Quý Trạch Tuấn “Anh cảm thấy tôi như thế nào?”. “Không tệ đâu”. Quý Trạch Tuấn chưa từng nhìn thấy một cô gái nào như vậy, uống rượu say cái gì cũng có thể nói ra được. “Đúng vậy! Tên Cố Thần kia thì giỏi lắm sao!Coi như anh cũng là tinh mắt! Tôi kính anh!” Lương Hạ khàn giọng cầm chai rượu đổ đầy ly rượu của mình. Quý Trạch Tuấn không nghĩ đến anh vô ý lại nhớ kỹ cái tên Cố Thần này, vốn là muốn đến quán bar để uống say, có người mời rượu đương nhiên cũng không thể để mất thể diện, cứ như thế anh một ly tôi một ly hai người đem cả chai vodka uống sạch. Mọi người đều biết uống rượu sẽ hỏng chuyện, bởi vì say rượu nên sẽ gây ra rất nhiều chuyện phóng túng không kể xiết, lúc này Lương hạ là muốn làm loạn. Tối hôm qua có một người đàn ông đẹp trai bên cạnh cùng uống rượu với cô, hồi ức của Lương Hạ chỉ nhớ được bị người ta bế lên rồi không nhớ được nữa, đến nỗi xảy ra chuyện gì sau này cũng chỉ có thể giả định, nhưng mà xem tình hình thế này tám chín phần là cô đã bị phá thân rồi. Làm một nữ sinh thời đại mới, gặp phải cảnh ngộ này cũng không kêu gọi được sự đồng cảm của người khác, cũng không kêu gọi được xã hội bất bình, chỉ có thể mặc lại quần áo đã cởi ra rồi coi như chưa từng xảy ra chuyện gì. Lương Hạ đã tỉnh ngủ hẳn run như cầy sậy, định bụng mặc xong quần áo trên giường rồi rón ra rón rén rời đi, nhưng mà vừa mới đứng lên liền cảm thấy đau nhức dưới eo, bất đắc dĩ ngã ngồi ở trên giường. Đệm Sim mon bị một vật ngồi mạnh xuống ngay lập tức khiến cho soái ca đang ngủ bật dậy, nói chính xác hơn là thức dậy. Quý Trạch Tuấn lật người, vừa mở mắt liền nhìn thấy vẻ mặt u oán của Lương hạ đang trợn mắt nhìn mình “Ngày hôm qua nhìn còn chưa đủ à?”. Thật sự là khoả thân trêu trọc người khác, cá nhân Lương Hạ cũng đã len lén nhìn qua vật đàn ông của người kia, đã cùng làm với cái tên đàn ông vô lại này, việc gì phải giả bộ thiếu nữ ngây thơ chứ, dứt khoát kéo hết chăn trên người anh ra “Con mẹ nó, bà đây đúng là chưa nhìn thấy đủ đấy thì làm sao!”. Quý Trạch Tuấn thật sự không ngờ tính tình cô gái này lại biến đổi lớn thế, cho dù nhìn ra được cũng không phải là loại dịu dàng điềm đạm, nhỏ nhắn yếu ớt gì, nhưng tuyệt đối cũng không nghĩ đến được hình ảnh mạnh mẽ đanh đá này. Nhưng mà đây cũng là lần đầu tiên của chính cô dâng cho anh, nếu như không phải là gái điếm muốn lấy chồng thì anh cũng vẫn cần phải ăn nói lễ độ “Xin lỗi, tối hôm qua uống hơi nhiều”. “Cưỡng dâm mà còn phải xin lỗi? Thật sự là thụ sủng nhược kinh nha, là do tự bản thân tôi muốn dê đưa vào miệng cọp, hẹn không gặp lại!”. Một lần không cẩn thận Lương Hạ ngắm trúng người sung sức như anh, các loại hình ảnh một màn ướt át kia hiện lên trong đầu, lưu lại phỏng chừng sẽ hộc máu. “Đợi một chút, ép buộc phát sinh hành vi tình dục mới gọi là cưỡng dâm, ngày hôm qua là do cô tự cởi quần áo của chính mình câu dẫn tôi, cũng có thể cho là cô tình tôi nguyện”. Quý Trạch Tuấn hai mắt nheo lại nhìn Lương Hạ, trái lại với lời nói bình tĩnh, chính là đang che giấu nội tâm hốt hoảng. “Vậy hả?”. Lương Hạ bĩu môi, mình quả thật vừa say liền lộ nguyên hình, anh hình như làm luật sư, vậy chắc chắn nhiều lời cũng vô ích “Về sau đi đường gặp tôi cũng không cần phải chào hỏi, nhưng mà đoán chừng tôi cũng sẽ không đụng phải cái loại người giàu có đẹp trai như anh đâu”. Quý Trạch Tuấn nhìn cô không quay đầu lại rời khỏi phòng, khoé miệng khẽ nhếch lên, sống được 26 năm đây là lần đầu tiên xảy ra tình một đêm, quả nhiên ngay đến cả họ tên đối phương là gì cũng không biết, chỉ nhớ rõ cảm giác với cô không tệ, thanh âm không tồi, không tồi. Đứng dậy tắm rửa để tẩy đi mùi rượu, đột nhiên điện thoại di động vang lên, Quý Trạch Tuấn vừa cầm lên nhìn, quả nhiên là tin nhắn của Nguỵ Linh. [ Có rảnh rỗi không, ra ngoài uống một một ly cà phê?] Thật sự là không rảnh, hôm nay luật sư Hành muốn gặp mặt, nhưng mà là tin nhắn của Nguỵ Linh. [Có, nhưng không muốn gặp cô] Điện thoại di động đang im lặng lại vang lên, Quý Trạch Tuấn cũng đi ra khỏi phòng, tuy không phải là lần đầu tiên đến khách sạn này, nhưng đây là lần đầu tiên trả phòng mà không có phụ nữ đi cùng. Lương Hạ giống quả hồng bị hỏng thẩn thờ đi dọc đường tới cửa hàng bánh ngọt, hôm nay vẫn còn phải đi làm. Chu Hàn và Lương Hạ đều học cùng chuyên ngành, làm quen ở trường học, cùng làm ở cửa hàng bánh mì này, tính cách rất hợp,làm thuê quả thật rất vui vẻ, có thể coi như là người bạn thân nhất. Ngày hôm qua Lương Hạ tụ tập cùng bạn học, Chu Hàn đã thay cô trực nửa ngày, vốn tưởng rằng cô cảm kích mà mang đồ ăn sáng đến hiếu kính với cô, kết quả cái gì cũng không có, gương mặt đã hoá thành than đứng trước mặt. “Tiểu Hàn tử, tớ 419 rồi!”. Lương Hạ tội nghiệp nhìn Chu Hàn, bây giờ tiệm bánh chưa có người ngoài, là cơ hội tốt để nói chuyện. “A...” Chu Hàn đang lơ đễnh lau cửa kính, đột nhiên giống như nhớ ra câu cô vừa nói “Cái gì?!”.
Ebook Ngủ Bên Cạnh Giáo Sư của tác giả Mộc Không BáchTình yêu và hôn nhân đô thị, tình một đêm, hài hước, cưới trước yêu sau, tình yêu thầy nhân vật chính Lương Hạ, Quý Trạch Tuấn Giới thiệu Đối tượng tình một đêm trên giấy chứng nhận kết hôn vẫn còn đang đứng trên bục giảng! Lương Hạ thẹn thùng cười một tiếng, giáo sư Quý giáo sư thật lớn! Giáo sư Quý nhíu mày, lớn chỗ nào? Lương Hạ tiếp tục thẹn thùng, tuổi tác lớn, khẩu vị cao còn có… Chỗ ấy lớn! Chỗ nào cũng lớn!
Giới thiệu nội dung Tình yêu và hôn nhân đô thị, tình một đêm, hài hước, cưới trước yêu sau, tình yêu thầy trò. Nhân nhân vật chính Lương Hạ, Quý Trạch Tuấn Giới thiệu Đối tượng tình một đêm trên giấy chứng nhận kết hôn vẫn còn đang đứng trên bục giảng! Lương Hạ thẹn thùng cười một tiếng, giáo sư Quý giáo sư thật lớn! Giáo sư Quý nhíu mày, lớn chỗ nào? Lương Hạ tiếp tục thẹn thùng, tuổi tác lớn, khẩu vị cao còn có… Chỗ ấy lớn! Chỗ nào cũng lớn!
Cho đến hôm nay Lương Hạ mới biết nhà họ Quý chỉ có hai chiếc xe, đều là nhãn hiệu Mescedes-benz, một chiếc đỗ ở gara, chiếc này do tài xế lái, chủ yếu là để Diêu Lệ Cẩm dùng khi đi ra ngoài,thỉnh thoảng vị thiếu phu nhân Lương Hạ cũng được đưa đón một chút...Một chiếc xe khác là phương tiện đi làm thay đi bộ của Quý Hạng Minh, lúc Quý Trạch Tuấn có việc gấp có thể sử dụng khi được sự đồng ý của bố, Quý Trạch Tuấn hai mươi tám tuổi không có nhà riêng xe cũng không có. Tưởng tượng bản thân gả cho tên công tử không có tiền đồ không có địa vị như vậy, Lương Hạ hận không thể mổ bụng. “Đến rồi”. Còn đang âm thầm cắn răng, Lương Hạ bị giọng nói của Quý Trạch Tuấn kéo về thực tế. Công ty di động? Nói việc gấp chính là đến nạp phí điện thoại? Sau khi hoàn hảo đỗ xe lại, Quý Trạch Tuấn nhìn thoáng qua vẻ mặt Lương Hạ, bất đắc dĩ cũng biết đầu óc cô không đủ sử dụng, “Nếu như tôi nạp tiền thì để cô xuống tầng mua thẻ là được, hơn nữa, đây là công ty di động, không phải là phòng doanh nghiệp”. Mặt trời mọc đằng tây sao, Lương Hạ lại không phát huy công phu vịt chết cứng mỏ, không làm gì hết chỉ mở to hai mắt, Quý Trạch Tuấn bước trước một bước vào công ty di động. Bọn họ không nói chuyện nên Quý Trạch Tuấn cũng không biết cô nghĩ gì, không thể dò được tâm tư kì quái a, Lương Hạ giận đến quai hàm phồng lên như chết trôi, đáng tiếc Quý Trạch Tuấn không thấy được ở phía sau, nếu không chắc chắn cười nhạoLương Hạ không thương tiếc. Mặc dù vợ không tranh cãi hơi có chút buồn bực, nhưng tình hình trước mắt đến là để kiểm tra chứng cứ, điều cơ bản khi làm việc là tập trung, “Anh đi nhanh như thế là muốn lên tầng mấy hả?”. Lương Hạ lên tiếng dừng lại, đột nhiên nghĩ ra đi công tác cần phải có chút khí chất thục nữ, nếu không so với Quý Trạch Tuấn không khác người qua đường, cương quyết bày ra nụ cười mê người, thầm kín xoay người nhìn Quý Trạch Tuấn. Quý Trạch Tuấn tâm phục khẩu phục thừa nhận mình bị giết trong nháy mắt, vì sao cô lại có thể cười như vậy! Nhưng anh vẫn chưa ý thức được, bản chất Lương Hạ có thể làmcho anh phân tâm. Thang máy dừng ở tầng hai mươi, vừa bước ra từ cửa kim loại,giấy A4 ùn ùn kéo đến, thì ra mọi người trong công ty bận rộn như vậy. Quý Trạch Tuấn đích thực ngựa quen đường cũ, dẫn Lương Hạ vào một gian phòng làm việc. “Luật sư Quý, cuối cùng cũng tới haha”. Một vị chủ quản chi nhánh chừng bốn mươi tuổi đứng dậy, cười híp mắt nắm tay Quý Trạch Tuấn, sau đó đưa cho Quý Trạch Tuấn một tập tài liệu, “Nhìn xem thế nào?”. Quý Trạch Tuấn lật sơ qua vài tờ, “Lần này phiền toái chủ nhiệm Hà rồi”. “Chuyện cảnh sát Kha nhắn nhủ làm sao có thể gọi là phiền toái? Người dân cần phải hợp tác với cảnh sát”. Nụ cười trên mặt chủ nhiệm Hà không biến mất, dáng vẻ không thể không bợ đít Lương Hạ đang đứng ở sau lưng Quý Trạch Tuấn ý dâm lãnh đạo, ”Ôi, còn quên chưa mời trà mỹ nữ của luật sư Quý, xin lỗi xin lỗi”. “Không cần, tôi còn phải quay về thu xếp lại một chút”. Quý Trạch Tuấn cũng không chịu nổi nhiệt tình như vậy của chủ nhiệm, vội vàng tìm cớ rời đi. Lương Hạ đương nhiên biết rõ trên tay Quý Trạch Tuấn cầm chính là đồ vật thần kì, lòng hiếu kỳ thúc giục cô nổi lên ý đồ xấu. Ai ngờ vừa bước chân trái ra chuẩn bị cướp lấy thì lại ngã mạnh một cái lộn cổ. “A~”. Quý Trạch Tuấn nghe thấy tiếng hét quay đầu lại nhìn, dĩ nhiên là Lương Hạ đã nằm sấp trên mặt đất, gương mặt nhăn nhó đau đớn cùng cực. “A, thật xin lỗi thật xin lỗi”. Một bác gái tầm năm mươi tuổi, vẻ mặt áy náy đỡ Lương Hạ dậy, “Không sao chứ? Đều do dì không cẩn thận làm đổ nước ra ngoài”. “Dì Cố?”. Lương Hạ vốn định nhìn một chút xem ai là người hại cô bi thảm như vậy, kết quả vừa ngẩng đầu lên thế nhưng lại là mẹ của Cố Thần đã lâu chưa gặp mặt”. “Hạ, Hạ Hạ?”. Lúc đầu Cố mẹ còn chưa nhìn ra, đến khi bị gọi là dì mới giật mình nhận ra Lương Hạ. “Hề hề, đã lâu không gặp chú và dì rồi, không ngờ lần đầu tiên cháu đến công ty di động lại gặp được luôn”. Bởi vì người hại cô là Cố mẹ, vì thế Lương Hạ phải giả vờ như không có chuyện gì, nhưng lại không nhịn được xoa bóp đầu gối, Quý Trạch Tuấn nhìn nụ cười Lương Hạ kèm theo đau đớn, liền đi tới dìu phía bên kia Lương Hạ. “Đây là?”. Cố mẹ tò mò nhìn Quý Trạch Tuấn, bởi vì người ngã nhào là Lương Hạ từ nhỏ đến lớn cô là quỷ nghịch ngợm, Cố mẹ lúc này kích động cũng quên không chú ý đến Lương Hạ có bị thương hay không, mà phát sinh hứng thú với người bên cạnh cô. “Ách, đây là cấp trên cháu thực tập”. Lương Hạ nói không suy nghĩ về mối quan hệ của mình và Quý Trạch Tuấn, đúng là lừa dối đến cùng. Vừa nhìn về phía Quý Trạch Tuấn giới thiệu. “ Đây là mẹ nuôi của tôi, nhìn tôi từ nhỏ cho đến khi trưởng thành”. “Chào dì”. Quý Trạch Tuấn rất nể mặt biểu lộ một chút mỉm cười, nhưng thật ra mới vừa rồi hơi có chút khó chịu, nghe đến chữ Cố nàyanh đã có thể đoán sơ qua được rồi. “Vâng vâng, cấp trên rất quan tâm, dáng vẻ cũng rất đẹp trai”. Trong lòng Cố Mẹ giống như bị nhéo một cái, vẻ mặt cấp trên kia nhìn Lương Hạ rất đặc biệt, ưu tú như thế, sợ rằng Cố Thần không có hy vọng. “Ấy, Cố Mẹ, con còn phải trở về làm việc cùng lãnh đạo, dì thay con gửi lời hỏi thăm đến chú Cố nhé”. Lương Hạ cảm giác được Quý Trạch Tuấn đang bóp một bên mông cô, xem ra lãnh đạo cực kì nóng nảy. “Đúng rồi, con có thể giúp dì Cố đưa cái này cho Cố Thần được không? Công việc hôm nay của dì Cố rất nhiều, không kịp về nhà nữa, tên tiểu tử thối Cố Thần lại không chịu ở thành phố”. “Vâng, được ạ”. Kết quả là trên tay Lương Hạ cầm hộp giữ nhiệt của Cố mẹ, bên trong hình như là món ăn thì phải. Sau khi tạm biệt Cố mẹ, Quý Trạch Tuấn dìu Lương Hạ vào trong thang máy, nhưng mà bọn họ không biết, ở chỗ rẽ có một nam sinh tinh anh vẫn đang nhìn chăm chú vào bọn họ. “Ai da”. Lương Hạ đau đớn rên lên một tiếng, “Anh còn không mau đi chậm lại”. “Để tôi nhìn xem”. Mặt Quý Trạch Tuấn không biển đổi, ngồi xổm xuống, xắn ống quần Lương Hạ lên, “Vẫn tốt, chỉ là một vết bầm nhỏ, tôi đưa cô đến bệnh viện xử lý”. “Anh việc gì phải giả vờ như thế, rõ ràng là rất lo lắng”. Lương Hạ cười gian nhìn Quý Trạch Tuấn. “Đừng nói không biết suy nghĩ, được voi đòi tiên”. Quý Trạch Tuấn đứng lên, cặp mắt híp lại, nhân lúc Lương Hạ không chú ý ấn một cái lên đầu gối cô. “A~”. Lương Hạ hít vào một hơi, “Có thể thương hương tiếc ngọc một chút không hả?”. “Cô là hương là ngọc à?”. Quý Trạch Tuấn có lòng tốt ôm bả vai lương Hạ một lần nữa, bởi vì thang máy đã tới tầng một rồi. “Ít nhất cũng được xem là hương mùa hè đấy!”. Lương Hạ dẩu môi tự nói lẩm bẩm. Ý tá trưởng xử lý vết thương cho Lương Hạ đồng thời còn có một một đàn tiểu hộ sĩ vây quanh bên cạnh quan sát, ngay sau đó đôi mắt to của Lương Hạ nhìn chằm chằm, cố gắng uy hiếp các y tá đang coi cô như con khỉ, nhưng rõ ràng không có hiệu quả, phải cảm ơn Quý Trạch Tuấn vì cái loại đãi ngộ này. “Tôi muốn đi thăm nhà một chuyến”. Lương Hạ muốn nói đến hộp giữ nhiệt đang cầm trên tay, muốn biểu lộ rõ ràng với Quý Trạch Tuấn anh đi đường anh tôi đi đường tôi. “Tôi đưa cô đi”. Quý Trạch Tuấn vẫn còn lo lắng cho Lương Hạ, ngộ nhỡ chỗ kia lại bị va chạm, cụ cố Quý lại muốn bay đến đây dạy dỗ anh. “Không cần!”. Lương Hạ nghiêm túc chặn đứng, nhưng lại phát giác phản ứng của mình quá dữ dội, bổ sung, “Tôi, đi một mình được rồi, ở đây có xe buýt, không phải là anh còn muốn chỉnh sửa lại tài liệu à, ngày mai phiên tòa cũng mở rồi”. Quý Trạch Tuấn chắc chắn Lương Hạ có chuyện gì đó giấu mình, mặc dù anh cũng không phải là người thoải mái lêu lổng gì,nhưng vẫn có chút không vui, đàn ông kém đã thể hiện luôn ở nơi này rồi, có việc gì để tối nay làm sau, phải giám sát bà xã thật kỹ, “ Vậy cô cẩn thận một chút”. Lời ngầm - Cô đi xe buýt,tôi lái xe theo dõi. “Vậy tôi đi trước”. Lương Hạ vẫy vẫy tay đi đến phía trạm xe buýt, mãi cho đến khi lên xe buýt cô cũng không phát hiện xe Quý Trạch Tuấn vẫn còn đỗ bất động ở chỗ đấy, trời sinh bất cẩn. Nhân cơ hội này có thể thuận tiện cảm ơn Cố Thần, anh đã giúp Quý Trạch Tuấn rất nhiều, Lương Hạ nhìn bên ngoài cửa sổ, vẻ mặt tươi cười xuân tình phơi phới. Hôm nay xe buýt đi rất nhanh, 40 phút đã đến nhà Cố Thần, có thể ông trời biết Quý Trạch Tuấn còn rất nhiều việc phải làm, cố ý tiiết kiệm được một ít thời gian. Trước khi Lương Hạ đứng ở sân nhà Cố Thần, thì Quý Trạch Tuấn đã nấp ở bên ngoài lan can, dây thường xuân che chắn rất tốn sức. Chuông cửa vang lên, nhưng Cố Thần đang nấu cơm trong phòng bếp, đành phải để Lăng Kỳ ra mở cửa. “Ai thế?”. Một lúc lâu không có tiếng nói, Cố Thần liền từ phòng bếp đi ra. Đừng ở cửa là gương mặt Lương Hạ thừ ra, nếu như nhìn kỹ sẽ phát hiện trong hốc mắt cô còn có chút ẩm ướt. Cố Thần không ngờ tới Lương Hạ, nhất thời cũng không biết phải làm sao. Chỉ có Lăng Kỳ có thể nở nụ cười mời Lương Hạ vào nhà, “Bên ngoài nóng lắm, mau vào”. Nhưng cô không phải người ngu,phản ứng của Cố Thần đã khiến cho trái tim cô đau nhức. “Không được, dì Cố bảo tôi mang cái này đưa cho Cố Thần, tôi còn có việc, đi trước”. Lương Hạ cầm hộp giữ nhiệt đưa cho Lăng Kỳ sau đó bỏ đi như chạy trốn. Lăng Kỳ không muốn đánh lừa bản thân, dù sao Cố Thần và Lương Hạ cũng là thanh mai trúc mã, nhất định sẽ không thể không qua lại với cô ấy, nhưng cô cũng không muốn nhẹ nhàng từ bỏ, chuyện lúc sáng khiến cho bọn họ có chút gượng gạo, vừa vặn nhân cơ hội này hóa giải thử xem, “Cố Thần, mẹ của anh làm rất nhiều món ăn nha, không cần anh phải vất vả”. Cố Thần hơi lơ đễnh, nhưng rất nhanh giương lên nụ cười quen thuộc, “Để anh đặt súp lên hâm nóng”. Dĩ nhiên Cố mẹ không có tốt bụng nấu ăn như vậy, vì buổi sáng Cố Thần gọi điện cho bà, nói Lăng Kỳ đến nhà rồi, nhờ bà nấu hai món ăn. Dĩ nhiên chuyển đồ ăn phải là Lương Hạ. Ra khỏi sân, Lương Hạ lập tức ngồi xuống ghế đá lúc nhỏ thường đến. Bọn họ ở chung rồi? Rốt cuộc Cố Thần vì Lăng Kỳ mặc tạp dề nấu cơm. Vừa mới liều mạng nén nước mắt rốt cuộc tất cả ào ào rơi xuống. Cảnh tượng như vậy, từ nhỏ đến lớn chính mình tưởng tượng qua bao nhiêu lần, thật sự xuất hiện ở trước mắt, nhưng mà nữ chính lại là người khác. Quý Trạch Tuấn luôn luôn đứng ở phía sau nhìn Lương Hạ, bao gồm cô gào khóc, nhắm mắt lại vài giây rồi chạy xe, đi đến phía Lương Hạ. Nói cái gì cũng không nói, kéo Lương Hạ dậy, ôm cô thật chặt vào trong ngực. Qua thật lâu, rốt cục Lương Hạ ngừng run rẩy, từ từ ngẩng đầu lên, “Hì hì~”. Quý Trạch Tuấn nhíu nhíu mày, mới vừa rồi còn khóc như quỷ,chớp mắt đã cười rộ lên rồi? “Thật xin lỗi”, Lương Hạ chỉ chỉ áo sơ mi Quý Trạch Tuấn ở trên còn có nước mắt - nước mũi. “Chết tiệt!”. Quý Trạch Tuấn chán ghét nhìn áo sơ mi buồn nôn,không hề nghĩ ngợi liền cởi ra. “Oa”. Lương Hạ lộ ra vẻ mặt ngốc nghếch ngây thơ, làn da Quý Trạch Tuấn dưới ánh mặt trời rất đẹp nha. “Đây là màu lúa mạch à”. “Đi theo tôi”. Quý Trạch Tuấn hơi lộ dấu vết nụ cười, vóc người hoàn mỹ như thế này đúng là đáng tự hào.
truyện ngủ bên cạnh giáo sư