các biến chứng sâu răng có thể bao gồm: đau răng, áp xe răng, hư hỏng hoặc gãy răng, gặp vấn đề về nhai, nghiêm trọng hơn có thể khiến bạn bị: giảm cân hoặc các vấn đề dinh dưỡng do ảnh hưởng đến ăn nhai, mất răng, có thể ảnh hưởng đến thẩm mỹ, cũng như sự tự tin, áp xe răng (túi mủ do nhiễm vi khuẩn) có thể dẫn đến nhiễm trùng nghiêm trọng hơn …
Thế nhưng khi chuyển dạ, Mỹ Thuận lại gặp rắc rối bởi chị có xương cụt bất thường, khiến em bé kẹt lại không thể ra ngoài. Vì vậy, bác sĩ đã phải mổ cấp cứu để đảm bảo an toàn cho cả hai mẹ con. Điều này cũng đã ít nhiều ảnh hưởng đến em bé, khiến con phải nằm ở phòng săn sóc đặc biệt sau sinh.
Anh đã đi tìm em râts nhiều nơi , đã hối hận khi nhận ra em đã hi sinh và sẵn sàng làm tất cả vì anh như lời em nói Và cho đến hôm nay khi ôm đứa con , giỌt máu em gửi lại dương thế để từ giã cuộc đời sau khi vất vả làm lụng để sinh ra đứa con của mình và anh đã
Mạc Như Nghiên cũng không nghĩ ra, Mạc Nho có chuyện gì cần thiết mà phải viết thư nói tỉ mỉ cho nàng. Cho dù là phụ tử tình thâm, sợ cùng sẽ không nháo tới trước mặt Thái Tử điện hạ. Như vậy, bức thư này tất nhiên là có lý do.
Balo nam hàng hiệu da thật cao cấp Gento được sản xuất thủ công trên công nghệ thuộc da tiên tiến. Chế tác bằng nguyên vật liệu Da Bò lớp ngoài cùng. Loại da tốt nhất giữ nguyên được kết cấu biểu vì thường được sử dụng cho những thương hiệu lớn. Các sản phẩm
Đây còn là một phòng khám bệnh ngoài giờ, làm việc từ 8h - 20h hàng ngày, giúp tạo điều kiện cho hầu hết mọi người đều có thể bảo vệ sức khỏe mà không cần bận tâm quá nhiều đến vấn đề thời gian. Chính vì vậy, khi tìm kiếm chữa vô sinh ở đâu tốt nhất thì Phòng khám Đa khoa Hưng Thịnh Hà Nội là một trong những gợi ý đáng tin cậy đối với người bệnh.
Bà chúa tuyết Một người đàn bà góa chồng có hai cô con gái, trong hai cô có một cô đã xinh đẹp lại siêng năng, còn một cô vừa xấu xí lại lười biếng. Bà mẹ cưng cô xấu xí và lười biếng hơn vì cô là con của bà đẻ ra. Mọi việc trong nhà cô kia phải đảm nhận nên người cô bụi bậm như cô Lọ Lem trong
mrTifcb. Người ta cứ nghĩ làm cho người mình yêu vui vẻ tức là phải chấp nhận hy sinh phần vui vẻ của mình, nhưng chuyện ấy là có thật, hay chỉ là ảo giác ta tự huyễn hoặc mình? Một buổi trưa đầu hạ, ngồi với cô bạn trẻ ở quán ăn, cô ấy kể cho tôi nghe câu chuyện tình éo le và đầy kịch tính. Cô có mối quan hệ với một người đàn ông đã có gia đình, vợ anh ta không thể sinh con được. Vì thế, họ dần lạnh nhạt với nhau. Cô trở thành một kiểu “già nhân ngãi non vợ chồng” với anh này, có với anh một bé trai. Ngày bé đầy tháng, vợ anh đến, vừa dọa dẫm vừa dịu ngọt, bồng đứa bé mang về nhà nuôi. Bà vợ nói “Tôi hy sinh cho cô tồn tại trong mối quan hệ này, để chồng tôi có đứa con“. Cô ấy bảo “Tôi mới là người hy sinh, đẻ con ra rồi phải đứt ruột để mất con cũng chỉ vì muốn anh ấy có một đứa con“. Cuối cùng cô ấy cho rằng “Hy sinh hạnh phúc bản thân để người mình yêu có hạnh phúc, mới chính là tình yêu thật sự”. Tôi hỏi cô ấy vì sao mình muốn người yêu được hạnh phúc? Cô trả lời em vui khi anh ấy vui, niềm vui của anh ấy chính là hạnh phúc của em. Tôi bảo như vậy em có hy sinh gì đâu chứ? Em làm mọi điều để người yêu hạnh phúc, thực chất chính là vì em, vì niềm vui của em cơ mà. Vậy rốt cuộc có phải người ta đang thần thánh hóa hai chữ “hy sinh” ấy hay không? Trong tình yêu, tôi chưa thấy ai hy sinh cho ai cả. Người ta tự gán vào mình cái mác “hy sinh” cho một hành động nào đấy có vẻ là như thế, nhưng thực tế khi họ làm những hành động đấy, rốt cuộc là chỉ để bảo vệ cho quyền lợi tinh thần và vật chất của chính bản thân. Hai người yêu nhau, tha thiết đến mức nếu rơi vào hoàn cảnh, có thể chết cho nhau, hy sinh cả mạng sống mình cho người kia, họ cũng sẵn sàng. Tuy nhiên, thường thì người ta chỉ nghĩ đến cái chết khi sự sống không còn hấp dẫn họ nổi nữa rồi, chấp nhận cái chết, để mình không còn lo sợ và suy tính về một sự sống vật vã cho người yêu. Chết cho mình dễ dàng hơn là phải sống cho người khác. Ngày còn trong đại học, tôi từng bị mê hoặc bởi một cặp vợ chồng sinh viên cùng trường. Anh lớn hơn chị nhiều tuổi, có 2 con nhỏ. Anh học nghành kỹ sư, chị học nha. Đến hai năm cuối chị phải đổi đi học xa ở một trường nổi tiếng về nha. Anh vừa đi làm, vừa đi học, vừa chăm con đến khi chị ra trường. Lúc đấy tôi đã nghĩ anh thật cao cả, hy sinh sự nghiệp của mình để vợ tiến thân. Hiếm có người đàn ông nào như vậy. Nhưng sau này anh kể, có hy sinh gì đâu chứ, hai vợ chồng bàn tính, chị còn trẻ, còn có thể đi đường dài, học ngành dễ kiếm tiền, sau này anh sẽ được về hưu sớm, coi như anh “đầu tư” khôn ngoan vào vợ mình mà thôi. Ngay cả tình yêu của người mẹ dành cho con là một tình yêu thiêng liêng nhất, sự hy sinh của người mẹ đôi khi chưa hẳn vì con, mà chính vì bản thân mình. Có những người mẹ làm lụng vất vả cho con ăn học thành tài, chỉ vì họ biết họ không thể có khả năng suốt đời nuôi dạy một đứa trẻ vô dụng bất tài. Trong cái phần thành công, hạnh phúc của con, có cả sự hãnh diện, có hạnh phúc ích kỷ của bà mẹ. Như vậy, sự hy sinh trong tình yêu tồn tại mãi vì hành động đấy thể hiện bản năng TỰ yêu thương và chăm sóc bản thân của một con người. Chính vì thế, điều đấy mới bất tử. Trưa hôm đấy, tôi nói với cô bạn trẻ một câu của Oscar Wilde “A thing is not necessarily true because a man dies for it” – Người ta chết vì một điều nào đó, không có nghĩa là điều đó có thật.
Bạn là người phụ nữ hiện đại, là người đàn ông hiện đại, quan điểm của bạn như thế nào về đức hy sinh của người phụ nữ trong xã hội ngày nay? Bạn có ủng hộ, có nghĩ chúng ta nên tôn vinh nó nữa hay không? Phụ nữ và đức hy sinh – hai khía cạnh không thể tách rời? Có câu chuyện kể rằng, anh chồng thường xuyên ta thán vợ vì không biết hy sinh bản thân cho gia đình, chồng con. Nhà chưa kịp dọn dẹp, anh hỏi vợ sao không hy sinh thời gian xem ti vi để dọn, con khóc anh chất vấn sao vợ không biết vừa nấu nướng vừa trông con để anh có phút yên tĩnh nghỉ ngơi, quần áo chưa phơi anh thắc mắc hẳn vợ đang bận làm việc gì đó cho bản thân mà xao nhãng việc nhà… Cứ thế rồi cho đến một ngày anh ta có việc phải quay lại camera trong nhà để xem, cũng là dịp để ngó vợ mình làm gì cả ngày mà suốt ngày than mệt. Và sau cú xem lại camera đó anh ta đã xin lỗi vợ vì xưa nay có quá nhiều lời trách móc thiếu chia sẻ. Nhưng nếu nghe câu kết luận của ông chồng ấy thì mới thấy có ngàn vạn lời xin lỗi cũng chẳng ăn thua gì “Giờ thì tôi đã hiểu bản chất của phụ nữ là hy sinh dù nói ra hay không. Thế nên nếu bạn biết tỏ ra thấu hiểu về sự hy sinh của họ thì họ sẽ càng hy sinh nhiều hơn và gia đình vì thế mà êm ấm hơn”. Nghe được câu chuyện ấy nhiều người có chung suy nghĩ giống tôi rằng biệt thự hay chung cư cũng chỉ là nơi để ở, một bó hồng Ecuador hay một bông hồng tỉ muội cũng đều là hoa, thà cười trong cái “tổ nhỏ” thân một mình còn hơn là khóc với “tổ ấm” trong tòa biệt thự cùng người đàn ông như ông chồng ấy. Thế nhưng, tiếc rằng ông chồng kiểu thế không hiếm trên thế gian này, hay nói cách khác là độ “phủ sóng” lại còn rất rộng. Họ nghĩ và “tạo điều kiện” cho phụ nữ cùng nghĩ rằng phụ nữ lúc độc thân được sống cho mình, nhưng khi lập gia đình phải sống cho chồng, khi có con lại hy sinh mọi thứ vì con. Bởi vậy nên phụ nữ dù hiện đại đến đâu cũng vẫn phải sống trong một môi trường “chưa hiện đại kịp” khi trở về nhà. Lấy chồng, có con, rồi họ lại tự hỏi mình “lấy chồng để làm gì”, “biết thế chẳng lấy chồng”, bởi vì có chồng hay không họ vẫn tự mình xoay xở, vẫn tự mình chăm lo con cùng khả năng độc lập tài chính. Có chồng nhưng họ thiếu thốn sự chia sẻ, lại có thêm gánh vác, trách nhiệm và mất đi đôi cánh bay bổng tự do… Họ nghĩ gì? Họ ở đây là những người đàn ông, phụ nữ thuộc thế hệ , thế hệ số. Không những thẳng thắn chia sẻ quan điểm cá nhân về mệnh đề “đã là phụ nữ thì phải hy sinh”, mà họ còn đang cố gắng sống khác đi để gia đình thực sự là nơi ngự trị của sự hòa hợp về tư tưởng và quan điểm, cuộc sống và trách nhiệm cân bằng. Hãy lắng nghe họ chia sẻ “Tôi nghĩ đức hy sinh của người phụ nữ rất đáng được tôn vinh, nhưng điều đó chỉ thực sự đẹp khi người chồng đã cố gắng hết sức nhưng người phụ nữ vẫn phải chịu phần thiệt thòi. Chứ trong trường hợp mà người chồng đi cờ bạc, trai gái, còn vợ phải ở nhà nuốt nước mắt lo kinh tế, chăm con thì đức hy sinh lúc này mang một nghĩa rất u ám”. “Tôi trân trọng đức hy sinh nhưng không đồng ý tôn vinh hay đề cao đức tính này. Vì nếu nó là thứ được đề cao, được tôn vinh, nó sẽ là thứ mà con người muốn hướng tới. Và từ đó, nó sẽ trở thành những chuẩn mực đánh giá, những áp lực vô hình đè nặng lên đôi vai của những người phụ nữ”. “Tôi nghĩ đức hy sinh vẫn là một điều gì đó rất đáng quý của người phụ nữ Việt. Tuy nhiên, tôi nghĩ cần phải phân biệt rõ giữa hy sinh và chịu đựng. Sự hy sinh của người phụ nữ chỉ có ý nghĩa nếu những người xung quanh họ trân trọng và biết ơn sự hy sinh đó. Còn nếu sự hy sinh trở thành chịu đựng, nhẫn nhục, không được nhận lại sự coi trọng từ những người được hưởng nhờ sự hy sinh đó thì chẳng nên ủng hộ”. “Tôi trân trọng, ngưỡng mộ mẹ mình và những gì mẹ đã hy sinh cho gia đình, con cái. Nhưng từ hồi học lớp 10, khi viết trong bài văn về mẹ, tôi đã từng viết rằng “Em yêu mẹ, thương mẹ, ngưỡng mộ mẹ nhưng nhất định sẽ không sống một cuộc đời hy sinh hết thảy mọi thứ như mẹ! Em thấy trân trọng sự hy sinh của các bà, các mẹ cho con cái. Không phải ai cũng sẵn sàng cho đi như vậy. Nhưng em không còn ủng hộ sự hy sinh đó trong xã hội hiện đại nữa vì nó đem lại nhiều hệ lụy và sự mất cân bằng”. “Tôi nghĩ bây giờ không nên coi việc “xây nhà” là của đàn ông và “xây tổ ấm” là của phụ nữ nữa. Trong xã hội hiện đại thì vai trò của người phụ nữ ngày càng quan trọng và họ thể hiện rằng mình không thua kém gì đàn ông. Do đó, hãy để người phụ nữ cùng gánh vác việc “xây nhà” với đàn ông và ngược lại thì người đàn ông cũng phải chia sẻ việc “xây tổ ấm” với vợ. Trong gia đình mà vợ chồng tôn trọng nhau và gánh vác công việc giúp nhau thì sẽ hiểu nhau hơn và từ đó sẽ hạnh phúc hơn”… Quan niệm về sự hy sinh của người phụ nữ bây giờ không như trước kia Những trao đổi, tranh luận về đức hy sinh của phụ nữ không chỉ tồn tại trên các diễn đàn hay hội nhóm mà đã đi vào hội thảo khoa học cấp quốc gia để thấy rằng tầm quan trọng của nó đến mức nào. “Quan niệm về sự hy sinh của người phụ nữ bây giờ không như trước kia” đó là quan điểm của bà Nguyễn Thị Mai Hoa, Ủy viên Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội tại Hội thảo khoa học quốc gia “Đưa Nghị quyết XIII vào cuộc sống Vun đắp giá trị gia đình Việt Nam - Nhận diện và giải pháp” do Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam phối hợp với Viện Hàn lâm Khoa học xã hội nhân văn và Viện Nghiên cứu Gia đình và Giới phối hợp tổ chức nhân kỷ niệm 20 năm Ngày Gia đình Việt Nam. Theo bà Mai Hoa thì “nhiều nam giới cũng cho biết họ dị ứng với cụm từ “đức hy sinh của phụ nữ” vì bản thân nam giới cũng hy sinh chứ không riêng gì phụ nữ. Phụ nữ hiện đại ngày nay so với những người phụ nữ ngày xưa thì mức độ hy sinh chắc chắn là khác nhau. Ngày xưa với vai trò người mẹ có câu ca dao “chỗ ướt mẹ nằm, chỗ ráo con lăn”, phụ nữ có thể mặc áo vá để nhường con áo lành thì bây giờ không như thế nữa vì điều kiện vật chất đã khác… "Thế thì sự hy sinh của phụ nữ ngày nay là như thế nào? Tôi nghĩ đã đến lúc chúng ta phải nhận diện vấn đề rằng nếu như trước đây người phụ nữ hy sinh tất cả cho con cái thường được tôn vinh và ảnh hưởng rất lớn đến con thì bây giờ sự tôn vinh và ảnh hưởng ấy chưa chắc đã như xưa, bởi ngày nay làm mẹ đã khác…” Còn nhớ MC Trấn Thành đã từng bày tỏ quan điểm về phụ nữ “Tôi rất sợ người ta dạy phụ nữ hai chữ “hy sinh”. Đó là hai từ tàn nhẫn nhất trên đời để dạy người phụ nữ. Không có lý do gì phụ nữ phải hy sinh và không có gì đáng để hãnh diện khi nói “tôi là người phụ nữ Việt Nam hy sinh nhất”. Phụ nữ là để đẹp, để nâng niu, để lo, để chiều chuộng. Đáng lẽ sự hy sinh phải dành cho đàn ông”. Có thể thấy, quan điểm của Trấn Thành đã phần nào nói lên những điều phụ nữ xứng đáng được nhận. Sống đã không đơn giản, sống vì người khác càng chẳng đơn giản chút nào. Phụ nữ có thể hy sinh, có thể vun vén cho cuộc sống gia đình nhưng hãy đừng hy sinh quá mức. Bởi lẽ, trong cuộc sống nếu không có sự nhường nhịn, hy sinh thì mỗi con người sẽ chẳng khác gì chú ngựa đua chỉ nhắm mắt chạy hùng hục trên đường đua của mình. Trong gia đình, để kiến tạo hạnh phúc thì sự nhẫn nhịn và hy sinh là cần thiết từ cả hai phía, nhưng đừng bao giờ để sự hy sinh là chịu đựng và ép buộc mà không được trân trọng đúng mức. Vì chồng hay vợ, nam hay nữ, dù ai đi nữa thì cũng đều cần được tôn trọng, yêu thương, chia sẻ và hạnh phúc. Thiếu điều gì trong bốn thứ trên thì hạnh phúc sẽ là khuyết thiếu…
Mục lục Lời bài hát Em đã hy sinh quá nhiều Bình luận về bài hát này Video bài hát Em đã hy sinh quá nhiều Ghi chú cho lời bài hát Em đã hy sinh quá nhiều Lời bài hát liên quan Nhạc sĩ/ Sáng tác Nguyễn Duy Năm sáng tác Ngôn ngữ Việt Nam Số lượt nghe 780 Các ca sĩ thể hiện Trương Y Du, Trịnh Đình Quang, Hương Ly, Hiền Hồ, Lâm Chấn Khang, Nam Dương, Min, Thuý Khanh, Da Lab, Châu Khải Phong, Phạm Đình Thái Ngân, Phần 1, Karik, T, Lời Việt, Châu Phương Kỳ, Sĩ Thanh, Khắc Việt, Tăng Quỳnh My Lời bài hát Em đã hy sinh quá nhiều- Nguyễn Duy Ɲgười уêu ơi anh đã biết anh sai rồi Xin lỗi em, xin một lần thứ tha Vì уêu anh em đã quá hу sinh rồi Vậу mà sao reo thêm bao sầu đau Mất em trong đời anh còn nghĩa chi Khi anh уêu em, уêu em thật lòng Vì уêu… vì thương…vì nhớ bóng dáng xưa Từ đâу về sau, nguуện mãi có nhau trong đời ĐK Vì уêu xin cơn mưa ngừng rơi, cho khóe mi em tôi không còn caу Vì уêu xin cho đôi mắt em sáng long lanh như là vì sao Ɲgàу mai đôi ta sẽ cùng nhau sánh bước đi chung trên con đường xưa Ɲgàу mai qua đi giông tố .. ta sẽ bên nhau không xa rời. Bình luận Bình luận Tên bạn Nội dung Ghi chú về lời bài hát Em đã hy sinh quá nhiều Lời bài hát Em đã hy sinh quá nhiều - Nguyễn Duy liên tục được cập nhật đầy đủ các thông tin về nhạc sĩ, ca sĩ thể hiện, năm sáng tác, mp3 cũng như video clip youtube tại có thể liên hệ với ban quản trị website qua phần comment hoặc email để bổ sung hoặc chỉnh sửa các thiếu sót về lời bài hát hoặc các version hay ngôn ngữ khác tiếng Việt, tiếng Anh, tiềng Hàn Quốc...Từ khóa tìm kiếmLời bài hát Em đã hy sinh quá nhiều - Nguyễn Duy, Em đã hy sinh quá nhiều - Nguyễn Duy Lyrics, loi bai hat Em da hy sinh qua nhieu - nguyen duy, Em da hy sinh qua nhieu Lyric, Nguyễn Duy, Emdahysinhquanhieu
Tên Tác Phẩm Có Nên Hy Sinh Quá Nhiều? Tác Giả Nguyệt Thiền Thể Loại Tản Văn Sẽ đến lúc bạn không còn muốn vượt cả đại dương chỉ vì người không dám nhảy qua vũng nước vì bạn. * * * "Chúng ta chia tay đi." Tôi bỏ lại một câu nói rồi xoay người bước đi, trong mắt đầy vẻ bình thản, trên môi vương một nụ cười nhạt. Có lẽ đây chính là giải pháp tốt nhất cho cả hai, tôi chọn cách buông bỏ, trả lại tự do cho anh và cũng chính là trả lại sự yên bình cho cõi lòng tôi. Ba năm, một khoảng thời gian không quá dài nhưng đủ để những kỷ niệm kia khắc sâu vào tâm trí tôi, mỗi khi nhắm mắt lại từng hình ảnh quen thuộc cuộn trào như những thước phim, thống trị cõi lòng tôi. Tiếc không? Tiếc, rất tiếc. Đau lòng không? Đau, rất đau. Muốn làm lại không? Không, vốn dĩ chuyện tình nãy đã sớm kết thúc rồi. * * * "Anh ấy online rồi!" Đấy là suy nghĩ duy nhất loé sáng lên trong đầu tôi khi nhìn thấy dấu tick xanh ấy, tôi đã làm trò ngu ngốc này bao lâu rồi? Đến cả bản thân tôi cũng không biết rõ, ngày ngày ngắm nhìn anh online rồi lại offline, những dòng tin đã soạn nhưng mãi vẫn chưa được gửi đi. Tôi sợ, sợ bản thân sẽ làm phiền cuộc sống của anh. Càng sợ hơn là.. Anh không thích tôi. Dấu chấm xanh kia dần vụt tắt cuối cùng chỉ còn lại dòng chữ "Hoạt động 5 phút trước" Tôi buông thõng chiếc điện thoại trong tay, khoé môi kéo lên một nụ cười đầy giễu cợt. "Xuân Hoa ơi Xuân Hoa, mày nhìn đi, mày đang làm điều ngu ngốc gì vậy." Khoảnh khắc ấy thời gian như ngưng đọng, cõi lòng tôi như rơi vào một hố băng thật sâu, làn da cảm nhận được rõ rệt nhiệt độ cực thấp của băng giá. Tôi co quắp người, đặt cằm lên khủy tay, đôi mắt không nhịn được mà liếc nhìn chiếc điện thoại. Tôi vẫn mãi duy trì tư thế ấy, chẳng biết tôi đã ngồi như vậy trong bao lâu, chỉ biết là bầu trời ngoài kia đã bắt đầu nhá nhem tối, bóng đêm dần bao trùm lấy gian phòng, chúng như con quái vật không ngừng gào thét, xâu xé cõi lòng tôi. Ánh đèn neon loé sáng, phản chiếu trên khung cửa sổ, thứ đèn màu lấp lánh in bóng trong đôi mắt trong veo của tôi. "Mười giờ rồi!" Tôi tự nói với chính mình, sắp qua ngày mới rồi sao? Tôi có nên nhắn tin cho anh hay không? Nhưng như vậy có phiền anh không? Một loạt suy nghĩ vẫn vơ lại tiếp tục quanh quẩn trong đầu tôi. Cuối cùng tôi đưa tay với lấy chiếc định thoại, trong mắt đầy vẻ kiên định. "Sinh nhật vui vẻ." Tin nhắn vừa được gửi đi. "Đã xem" Tôi nhìn trân trân vào dòng chữ ấy, trái tim trong lồng ngực đập điên loạn, mọi thứ xung quanh như im bặt. Anh ấy.. Đang trả lời tôi. "Cảm ơn em." Chỉ ba chữ đơn giản nhưng lại có thể khiến tôi vui sướng đến phát điên. Tôi nhoẻn miệng cười, một nụ cười đầy mãn nguyện, mi mắt tôi cong cong, đôi con ngươi ánh lên những tia sáng chói lóa. Cuối cùng tôi cũng đã làm được rồi. Tôi hít sâu một hơi, trả lời anh một cách nhanh nhất. "Vâng, không có gì ạ." Dấu ba chấm đang nhảy muốn liên hồi, tôi hồi hộp chờ đợi tin nhắn từ anh, không khí trong lồng ngực như bị rút cạn, mọi thứ trước mắt mờ dần. Mọi thứ hư ảo như một giấc mơ vậy, tôi đưa tay bấu mạnh vào tay mình, cảm nhận được cơn đau thấu tận tâm cam từ làn da truyền đến. Gương mặt tôi co rúm vì đau, nhưng rồi nụ cười lại một lần nữa hiện hữu, thì ra là thật! Tất cả đều là thật. "Thật không ngờ em vẫn còn nhớ đến anh." "Vâng, em cũng vậy!" Chính bản thân tôi cũng không ngờ mình có thể khắc ghi hình bóng của anh lâu đến như vậy.. Tôi vẫn muốn trò chuyện cùng anh lâu hơn một chút nhưng đã bị dòng tin nhắn của anh chặn lại. "Muộn rồi em không ngủ sao?" "Vâng, em ngủ ngay đây." "Ừm, em ngủ ngon." Tôi không trả lời tin nhắn của anh, cũng không có ý định sẽ trả lời, vì tôi không muốn anh xem nhẹ tình cảm của tôi. Nhưng nghĩ lại quả thật nực cười, có lẽ anh đã sớm nhìn thấu cõi lòng tôi rồi, chỉ là.. Anh không muốn nói ra. * * * Những tưởng mọi thứ đã kết thúc từ dòng tin nhắn chúc ngủ ngon ấy của anh nhưng không, ngay sáng hôm sau tôi vừa mở mắt đã nhận được dòng tin. "Buổi sáng vui vẻ" mà anh gửi đến. Một niềm vui vào lúc sáng sớm ư? Khóe miệng tôi cong lên, ánh mắt nhuộm đầy hạnh phúc. "Vâng, buổi sáng vui vẻ." Chúng tôi bắt đầu chuyện trò như một người bạn cũ, anh ấy vẫn như vậy, vẫn biết cách làm tôi cười, vẫn là lối nói chuyện hóm hỉnh ấy nhưng đã pha thêm một chút trưởng thành. Có lẽ cả anh và tôi đều đã thay đổi ít nhiều, chỉ là chưa một lần nào chúng tôi bộc lộ con người thật của mình ra trước mặt đối phương, giữa chúng tôi có quá nhiều phòng bị. Vào mùa hè năm ấy, anh đã tỏ tình với tôi. Tôi không hề cảm thấy bất ngờ trước kết quả này, vì tôi đã sớm xem anh là một phần trong cuộc sống của tôi. Khoảng thời gian đầu chúng tôi chính là một cặp trời sinh, những tưởng cả hai đều đã tìm được một nửa hoàn hảo cho riêng mình thì tôi chợt nhận ra, có lẽ trong chuyện tình này, chỉ có bản thân là người hy sinh. Còn anh? Cũng chỉ là tìm người thay thế. "Lúc trước anh từng yêu ai rồi sao?" Tôi gối đầu lên cánh tay vững trãi của anh, hỏi một câu vu vơ nhưng ngay khi lời nói ấy vừa được thốt ra, tôi đã có thể cảm nhận rõ rệt nhịp tim của anh hẫng đi một nhịp. "Ừm, đã từng." Giọng nói trầm ấm của anh truyền vào tai tôi. "Người ta bỏ anh sao?" "Ừm, người ta bỏ anh mà đi. Nhưng trong chuyện ấy, tất cả đều là lỗi của anh. Cô ấy không làm gì sai cả." Từng câu từng chữ mà anh nói ra đâm thẳng vào tim tôi. Giọng nói của tôi có phần lạc nhịp. "Vậy sao? Vậy cô ấy tên gì?" "Em không cần biết đâu, dẫu sao cô ấy cũng đã block anh rồi." Block rồi sao? Nhưng tại sao tôi lại cứ có cảm giác là anh rất để tâm đến người ta, vì người ta tốt hơn tôi? Hay là vì.. Chấp niệm? "Anh còn yêu người ta sao?" "Không, không đâu." Lời ấy nói ra là muốn trấn an tôi hay là trấn an chính bản thân anh? Có lẽ là cả hai, bởi lẽ chính bản thân anh cũng không hiểu rõ tình cảm hiện tại của mình. Cõi lòng tôi như bị một chậu nước lạnh dội xuống, khóe mắt chợt cay cay. Tôi trực tiếp nhắm mắt lại, để mặt dòng lệ lăn dài trên mi mắt. * * * "Người ta bỏ chặn anh rồi." Anh đột nhiên nói ra một câu như vậy, động tác trên tay tôi ngừng lại, ánh mắt có vài phần biến hóa. Tôi cố nặn ra một nụ cười nhạt, hôm nay là kỷ niệm một năm yêu nhau, tôi không muốn vì sự nhạy cảm của tôi mà phá hỏng bầu không khí này. "Vậy sao? Thật tốt." "Ừm, nhưng em đừng nghĩ nhiều nhé." Tôi liếc mắt nhìn anh, nói một cách vô hồn. "Vâng, em sẽ không để tâm đâu." * * * Khoảng thời gian về sau, tôi dần nhận thấy sự thay đổi từ bên trong anh, không rõ là do bản thân tôi quá nhạy cảm hay sự thật vốn dĩ là như vậy. Anh đã không còn up hình ảnh hai đứa lên mạng xã hội, những dòng tin nhắn cũng thưa dần, khoảng thời gian giành cho nhau cũng vơi đi, anh cũng chẳng còn đủ kiên nhẫn để dỗ dành tôi. Tôi chính thức trở thành một người cô độc trong mối quan hệ này.. Giáng sinh năm ấy, tôi hỏi anh. "Anh mệt không?" "Mệt" Anh đáp một cách nhẹ bâng, nụ cười trên môi tôi cứng đờ, đôi con ngươi co rút. "Vậy.. Mình.." "Em đừng suốt ngày giận dỗi, anh không có thời gian chạy theo dỗ dành em đâu." Chính khoảnh khắc ấy, tôi cuối cùng cũng đã từ bỏ. "Chia tay đi, lần này là thật." Anh ấy ngẩng đầu, gương mặt đầy kinh hãi. Đôi bàn tay to lớn níu giữ lấy đôi vai mảnh mai của tôi. "Em đừng quấy nữa." Tôi từ từ ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt bình thản đến đáng sợ, cánh môi tôi mấp máy. "Em mệt rồi." Tôi mệt rồi, hy sinh tất thảy vì anh, cố gắng vun vén cái hạnh phúc giả tạo này để rồi thứ tôi nhận lại được chẳng là gì cả. Tôi vì anh mà vượt cả đại dương nhưng anh lại không thể vì tôi mà nhảy qua vũng nước. Tình yêu là cho đi nhưng ai cũng rất khát khao được nhận lại.. Hết. Aquafina và Mạnh Thăng thích bài này. Last edited by a moderator 31 Tháng mười hai 2021 tản văn
Góc nhìn Thứ năm, 18/12/2014, 0600 GMT+7 Dù không mấy quan tâm đến cuộc thi hoa hậu vừa được tổ chức cùng những chuyện ồn ào quanh nó, mấy ngày nay, tôi đặc biệt để ý đến những ý kiến xoay quanh phần thi vấn đáp của tân Hoa hậu. Bởi câu trả lời của cô đụng đến một vấn đề dường như đã được mặc định trong tư tưởng của nhiều thế hệ người Việt - sự hy sinh của phụ nữ Việt Nam. Khi nghe tôi kể lại câu trả lời, đại ý điều làm nên sự khác biệt của phụ nữ Việt Nam so với phụ nữ thế giới là sự hy sinh, chồng tôi - một người Mỹ - đã hỏi lại Như vậy liệu có khách quan và chính xác? Tôi cũng nghi ngờ điều đó bởi tôi quen biết khá nhiều phụ nữ khác màu da, khác quốc tịch. Trong số họ, có rất nhiều người cũng quen với việc hy sinh bản thân. Bà ngoại của chồng tôi, một phụ nữ Mỹ gốc Do Thái là mẫu phụ nữ hy sinh điển hình. Bà lớn lên trong sự thiếu thốn tình cảm vì mẹ mất sớm, cha đi bước nữa. Bà tự đảm đương vai trò làm mẹ để chăm sóc hai người anh trai từ bé đến lớn. Dù rất thông minh, bà từ bỏ ước mơ vào đại học để đi làm nuôi các anh ăn học. Cả cuộc đời bà hầu như sống vì người khác, cho người khác. Ngay cả đến những năm tháng cuối đời, vào cái tuổi trên chín chục, bà vẫn không chịu đến ở nhà con cái vì sợ làm xáo trộn cuộc sống của các con. Tôi không biết dùng từ nào khác hơn để nói về bà, ngoài từ “hy sinh”. Ngay trên đất Mỹ - đất nước mà cái Tôi cá nhân được đề cao hết mực - tôi vẫn nhìn thấy vô số phụ nữ đang hy sinh sự nghiệp vì gia đình. Vì áp lực của công việc và sự coi trọng vấn đề chăm sóc con cái, nhiều phụ nữ Mỹ ngày nay vẫn lựa chọn giải pháp tạm thời dừng công việc để ở nhà trông con. Trước những sự thật mắt thấy tai nghe như thế, tôi không thể không băn khoăn trước câu trả lời của tân Hoa hậu, hay nói đúng hơn là ngờ vực một mặc định tư duy, một ngộ nhận của người Việt mình. Tôi không cho rằng sự hy sinh làm nên nét khác biệt của phụ nữ Việt Nam, có chăng, sự khác biệt chỉ là ở cách nhìn nhận vấn đề hy sinh. Trong khi phụ nữ Việt Nam coi hy sinh như một nghĩa vụ, một phẩm chất phải có thì phụ nữ Mỹ lại chỉ đơn giản coi việc hy sinh là một lựa chọn của bản thân, không dưới bất kỳ sức ép nào. Cô kế toán làm việc ở trường mầm non của con tôi - một phụ nữ tóc vàng cao lớn xinh đẹp đã goá bụa - một mình ở vậy nuôi ba con ăn học. Nếu chị ở Việt Nam, việc “ở vậy” của chị có thể được hiểu như là sự hy sinh hạnh phúc bản thân vì con cái. Nhưng khi tôi hỏi, chị nói, mình lựa chọn sống như thế vì đó là cuộc sống khiến chị thấy thoải mái và hạnh phúc trong hoàn cảnh hiện tại. Không biết tự bao giờ, hy sinh trở thành thứ danh hiệu cho phụ nữ Việt Nam? Dần dà, nó trở thành thuộc tính. Là phụ nữ Việt, ắt phải biết hy sinh. Chẳng hạn, một góa phụ Việt Nam, đặc biệt là ở những vùng thôn quê, chắc sẽ phải đối diện với ít nhiều lời gièm pha nếu muốn tái giá. Tôi không muốn nghĩ hy sinh là bản sắc của phụ nữ Việt. Vì suy cho cùng, hy sinh chỉ đẹp khi đó là hành động tự nguyện. Nếu biến thành một thuộc tính, nó sẽ trở thành một thứ kim cô, trói buộc ước mơ và khát vọng. Nguyễn Thị Thanh Lưu
vì em đã hy sinh thật nhiều đến như vậy