Bình An cố xoa dịu, "Dù thế nào, cô ta cũng là em của anh Hồng, cậu bao dung một chút đi. Dù sao tương lai cậu và cô ta cũng đâu có ở chung với nhau." Khổng Thu Hinh nói, "Cô ta đừng động đến tớ thì tớ cũng sẽ không gây sự với cô ta làm gì.
78 Likes, 2 Comments - VSCO HANOI (@vscohanoic) on Instagram: "Shot by @zoebleuu #zoébleus Sao chúng ta lại yêu nhau thế này!?💛 #vscocam #vsco#vscovietnam…"
Những điều tâm đắc sau khi đọc xong cuốn sách Hẹn nhau phía sau tan vỡ Trong cuộc đời, chúng ta sẽ trải qua đôi ba lần yêu và rồi lại chia ly, đánh mất đi người quan trọng nhất, khiến cho trái tim chằng chịt những vết thương. Thế nhưng biết sao được, tình cảm là thứ không thể cưỡng cầu.
Một ví dụ phổ cập là khi sợ, bọn họ lại thường sẽ dễ nhầm tưởng kia là cảm giác yêu thích với người ở lân cận mình khi đó. Đây là tại sao tại sao khi bên nhau vượt qua những việc khó khăn, nguy khốn thì mình dễ dàng cảm nắng nóng hơn.
Có thể chúng sẽ giúp bạn thì sao: Bước 1: Đừng trả lời lại ngay. Khi bạn tức giận, buồn hoặc nổi giận thì hãy chờ thời gian để bình tĩnh một chút trước khi bạn trả lời. Hãy làm ít nhất là một nhịp thở hoặc thời gian để soạn tin nhắn trước khi bạn trả lời. Bước 2: Nghiêm túc lắng nghe những lời phê phán.
"Chúng ta như mấy kẻ đi lừa phỉnh hôn nhân vậy đấy. Rõ ràng đều có vợ, đều đã làm cha nhưng lại vụng về thế này." "Không phải đâu, tụi mình bình thường mà." Naruto cắn vành tai Sasuke, hết hôn rồi lại liếm mút vô cùng chăm chú.
Ngày sinh ra và ngày chết đi chúng ta đều công bằng như nhau! Vậy nên chúng ta không cần bàn đến hai ngày này nữa bạn nhé! và thấy tự tin ko còn lo lắng cho tương lại của con sẽ phát triển như thế nào. 63. From Me to Everyone: 10:09 AM . Hầu hết chúng ta yếu đuối, cảm
WfOKBtg. Gửi đến ny của em, em lại nhớ anh ta đến với nhau một cách nhanh chóng, như có duyên từ trước vậy. Em từng nhớ từng hành động nhỏ quan tâm của anh. Em trân trọng và yêu anh như thế...Những ngày đầu yêu nhau em cảm nhận được sự quan tâm chân thành anh dành cho em... Sau tròn 100 ngày yêu, tình cảm của chúng ta bước sang một bước ngoặt khác, không phải yêu nhau sâu đậm hơn mà là cãi nhau nhiều hơn...Anh còn nhớ không em đã nhiều lần hỏi anh" Tại sao các cặp đôi yêu nhau lâu như vậy?". Anh nói với em " Ùi .. Chúng ta sẽ yêu nhau 100 năm kìa". Tôi biết anh chỉ nói đùa nhưng không hiểu sao tôi có một niềm tin mãng liệt rằng...anh sẽ yêu tôi lâu như là một người hay bị lụy...tức là yêu người ta quá mà quên đi bản thân mình, mọi hành động và cảm xúc đều hướng về người kia. Người ta vui buồn ra sao..tâm trạng của tôi cũng y chang như thế. Tôi muốn gặp người ta mọi lúc mọi nơi.. ngay cả khi đang gặp cũng có chút thoáng buồn khi nghĩ đến việc sắp phải về nhà và không được ở gần anh nữa. Thật ngốc , thật lụy , thật ngốc... Không được gặp anh ngày nào là lòng tôi như đốt ngày đó, có khi là cáu gắt. Thật tệ...không ai hiểu được điều đó..kể cả anh.. anh cho rằng tôi đang làm quá và thái độ của anh là gì..anh cợt nhả rồi hỏi lại rằng" thế sau này em lấy chồng, chồng đi công tác..chắc em bỏ anh ta chắc...". Anh ta không biết những lời đó có sức làm tổn thương tôi đến như nào...Hiện tại, tôi và anh yêu nhau cũng được 7thang_ một con số không quá nhiều nhưng tương đối đủ để hiểu về nhau. Nhưng đến bây giờ... thứ tôi cảm nhận được là sự vô tâm của cái đợt hay cãi nhau ..chỉ có một nguyên nhân chính là ... Anh không còn chủ động inb cho tôi , quan tâm tôi, hỏi han tôi nhiều như trước. Với cái tâm trạng bị lụy của mình tôi khóc lóc và luôn inb hỏi anh một câu" Anh không còn yêu em nữa đúng không? Anh chán em rồi đúng không?". Thực ra sau những câu hỏi đó, thứ tôi mong muốn nhận được là những câu nịnh nọt và âu yếm của anh, rằng" anh yêu em nhiều lắm cô bé". Nhưng không, những gì tôi nhận được chỉ là những lời lớn tiếng rằng sau em lại nói thế này thế kia, như thế mà là không yêu em à....bla....Anh có yêu em không?Viết đến đây, tôi chợt nhận ra mình đã đi sai mạch cảm xúc mà mình định viết ban đầu...Giờ đây..tôi thực sự tình yêu của anh dành chô tôi đang ở mức độ nào. Anh không còn nhớ tôi, không còn mong mỏi chờ mong gặp tôi từng giây phút nào nữa. Tôi vẫn thế, vẫn mong nhớ anh đến " chết đi được"... tôi ngốc thiệc..tôi lại lụy rồi. Còn nhớ lúc trươc ..không phút giây nào anh ngừng nói chuyện với nào là fb, sms, Bây giờ thì sao...tôi không nhận được sự quan tâm của anh mà buồn rầu rồi tự khóa fb cả ngày...anh cũng không hỏi thăm tôi. Vậy tôi là gì của anh vậy?Hôm nay tôi buồn và cô đơn đến tột độ ... Tôi và anh là gì của nhau? À không ...tôi là gì của anh vậy?
Tại sao anh yêu em? Anh yêu em ở điểm nào? Anh yêu em từ khi nào?… Phụ nữ luôn có rất nhiều, rất nhiều thắc mắc về tình yêu của họ, trong đó câu hỏi khó trả lời nhất là “Tại sao anh yêu em?” Ở đây tôi chỉ nói phụ nữ thôi, vì tôi thấy nam giới được yêu là mừng rồi, mấy ai thắc mắc làm chi đâu! Tuy vậy, để cho bình đẳng giới một chút thì câu hỏi sẽ là “Vì sao ta yêu nhau?”Tôi từng có một tình yêu 9 năm, trong quãng thời gian đó, chắc cũng có khoảng 800 lần người yêu tôi hỏi tôi "Vì sao anh yêu em?" và tôi cũng đưa ra khoảng 400-500 câu trả lời khác nhau, chủ yếu là những câu trả lời mang tính chọc cười cho vui. Điều mà tôi sắp viết ra trong bài viết này là một câu trả lời nghiêm túc nhất trong số 500 câu trả lời nói yêu là một thứ cảm xúc kỳ lạ mà ít ai trong nhân loại diễn tả được hoàn toàn, cho dù là chỉ một khía cạnh trong đó. Vậy nên khi rơi vào lưới tình thì người ta hay choáng váng, không giải thích được hành động, cảm xúc của mình một cách bình thường nữa, nên họ hay đặt ra câu hỏi đó. Theo tôi, nguyên nhân chủ yếu khiến bạn đặt ra câu hỏi “vì sao ta yêu nhau” là vì Một là bạn cảm thấy hoang mang, thấy tình yêu của mình mong manh, khó níu kéo nên cần một điểm tựa, cần một lý do. Giống như một người đang đói khát muốn tìm xem xung quanh có món gì mình có thể ăn được không, có lý do nào để người ấy yêu mình không… Hai là ngược lại Bạn cảm thấy vui, hạnh phúc với tình yêu hiện có nên muốn tìm hiểu căn nguyên của nó. Giống như một người sau khi đã ăn uống no nê, ngồi nghiên cứu, phân tích thành phần thức ăn của mình xem chỗ nào bổ, chỗ nào có hại…“We’re all a little weird. And life is a little weird. And when we find someone whose weirdness is compatible with ours, we join up with them and fall into mutually satisfying weirdness—and call it love—true love.” ― Robert Fulghum, True LoveTạm dịch là “Chúng ta đều có chút kỳ quặc. Và đời cũng kỳ quặc. Và khi ta tìm được một người có điểm kỳ quặc thích hợp với những điểm kỳ quặc của ta, ta và họ chơi chung một trò chơi kỳ quặc – và gọi đó là tình yêu – tình yêu đích thực.”Đọc thêmThật ra việc tìm hiểu lý do một ai đó yêu bạn chỉ có một lợi ích cơ bản duy nhất đó là để phát hiện xem họ có đang yêu bạn thật lòng hay không, hay là họ chỉ yêu những gì bạn có- Anh yêu em vì em xinh đẹp!Vậy cứ em nào đẹp mà chịu cho anh yêu thì anh yêu hết?- Anh yêu em vì em giàu cái này chắc ít ai mạnh miệng nói ra nhưng tồn tại thì không ítVậy em hết giàu thì anh hết yêu?!- Anh yêu em vì em có lúm đồng tiền đáng yêu- Anh yêu em vì em có nụ cười xinh tỏa nắng- Anh yêu em vì đôi mắt buồn vời vợi- Anh yêu em vì em giỏi giang…Bạn cứ tự đặt ra nhiều nhiều câu hỏi như vậy và tự trả lời xem. Rồi bạn hãy tự hỏi như vậy là anh đang yêu những đặc tính đó hay là yêu bản thân em? Nên biết rằng đặc tính nào, dù bền vững đến đâu cũng có thể mất đi bất kỳ lúc nào trong cuộc sống. Cho nên nếu tình yêu của bạn gắn với một hay nhiều đặc tính thì nó cũng sẽ mất đi bất kỳ lúc nào như 500 câu trả lời của mình dành cho câu hỏi “Vì sao anh yêu em?”, câu nghiêm túc nhất là như thế nàyNếu nói ngắn gọn thì là “Vì anh yêu em!” Anh biết đôi lúc em cảm thấy hoang mang, thắc mắc em không đẹp, không giỏi, không giàu. Em hay làm anh buồn và ít quan tâm anh… Vậy anh yêu em vì điều gì? Không, câu hỏi của em đã sai hướng rồi. Em không nên đặt những đặc tính như xinh đẹp, giỏi giang lên phía trước tình yêu. Những thứ tốt đẹp và nổi bật có thể là điều kiện ban đầu để ta chú ý tới nhau, để ta thích nhau nhưng đó không phải là để ta yêu nhau. Sự thật là cần đặt tình yêu ở phía trước. Có tình yêu thì mọi chuyện dù vô lý nhất đều trở nên có thêm- Anh yêu em. Không cần biết em đẹp hay không...- Anh yêu em. Không cần biết em tài giỏi hay không...- Anh yêu em. Không cần biết nhà cửa em ra sao, ba mẹ em làm gì...- Anh yêu em. Không cần biết em biết nấu ăn, biết dọn dẹp nhà cửa hay không...- Anh yêu em. Không cần biết em nói chuyện vô duyên hay chửi thề, nói tục...Vậy đó, mọi thứ chỉ cần đặt “anh yêu em” ở phía trước là hợp lý thôi nhiên là anh yêu em, anh sẽ chấp nhận những khuyết điểm, sai lầm của em, chấp nhận cả con người em nhưng không có nghĩa là anh để mặc như vậy mà chịu đựng, vì sức chịu đựng nào cũng có giới hạn của nó, ngay cả khi có tình yêu. Chúng ta chấp nhận nhau và góp ý, hỗ trợ cho nhau để mỗi người trở nên tốt đẹp hơn, hoàn thiện hơn. Đâu có ai muốn mình xấu xí hay dở hơi trong mắt người khác, anh tin là em cũng vậy. Em an tâm đi, anh đã yêu cái xấu xí của em rồi, em cứ từ từ đẹp lên, tốt lên… một chút thôi cũng được. Và em hãy tiếp tục an tâm, dù em thất bại bao nhiêu lần trong nỗ lực đó, anh cũng vẫn yêu em.
Tình yêu không phải một trạng thái hoàn toàn ngẫu nhiên. Để lý giải được tình yêu quả thực rất khó, nhưng khoa học bằng những phương cách của mình vẫn có thể phần nào giải thích được cách chúng ta rơi vào trạng thái yêu và những “triệu chứng của tình yêu”. Đằng sau tình yêu là hàng loạt những lý giải khoa học thú vị về tâm sinh lý con bạn bỗng thấy mình căng thẳng lạ thường mỗi khi đứng trước người ấy, lỗi là tại hoóc-môn dopamine. Khi cơ thể có nhiều dopamine, đó là khi bạn bắt đầu cảm nhận thấy những khao khát bên trong mình lớn yêu là một trong những cảm xúc mạnh mẽ nhất của loài người và cũng là một trạng thái bí ẩn, khó nắm bắt nhất. Tuy vậy, khi tìm hiểu tình yêu từ khía cạnh khoa học, bạn sẽ có thể hiểu được phần nào tại sao chúng ta cảm thấy khao khát, yêu thương, và gắn bó. Đây cũng chính là 3 giai đoạn của tình mỗi giai đoạn, các nhà khoa học lại tìm thấy những hoóc-môn đặc trưng được tiết ra trong cơ thể con người, đóng vai trò dẫn dắt con người đi qua những giai đoạn của tình yêu. Nói một cách vừa khoa học vừa hài hước, thì mọi chuyện tình trong lịch sử nhân loại đều bắt đầu với hoóc-môn dopamine được sản sinh từ trong não đoạn bị đối phương lôi cuốn mạnh mẽ, bạn sẽ nhận thấy mình có một vài đổi khác dễ nhận thấy, chẳng hạn khi “đối tượng” xuất hiện, đồng tử của bạn sẽ giãn ra, nhịp thở và nhịp tim sẽ tăng lên, bạn cảm thấy hồi hộp và có thể còn vã mồ hôi. Những “triệu chứng” này càng rõ rệt càng chứng tỏ bạn đã bị “cảm quá nặng”.Giai đoạn gắn bó đòi hỏi phải có hoóc-môn oxytocin. Hàm lượng hoóc-môn này tăng lên ngay lập tức sau khi “yêu”, điều này phần nào lý giải tại sao chúng ta thường cảm thấy đặc biệt gắn bó với “một nửa” của mình sau khi “yêu”.Khi bạn say đắm ai đó, khả năng tập trung của bạn bỗng được nâng cao bất ngờ vì những hợp chất dẫn truyền thần kinh có những cái tên khoa học rất dài và khó đọc như norepinephrine và phenylethylamine. Bạn bỗng có khả năng nhớ được cả những chi tiết nhỏ nhất của “người ta” như chiếc váy cô ấy mặc hay loại cà phê anh ấy những triệu chứng bất thường như vậy, đừng ngạc nhiên nếu bạn cảm thấy khó ngủ hoặc thậm chí mất ngủ mỗi đêm trong giai đoạn đang “say nắng”, ngoài ra, bạn còn có thể có cảm giác chán ăn bởi lúc này cơ thể như có rất nhiều năng lượng dư thừa, chỉ muốn được đốt vậy, nếu cuộc tình “dở dang”, ngay lập tức các hoóc-môn này sẽ sụt giảm, đó là lý do tại sao một số người sau khi tan vỡ cuộc tình sẽ trở nên buồn bã, suy sụp và ăn nhiều bất theo khoa học thì mọi chuyện tình trong lịch sử nhân loại đều bắt đầu với hoóc-môn dopamine sản xuất từ trong não điều thú vị đối với tâm lý khi yêu của con người, đó là bất kể việc bạn hiểu về cơ chế yêu cùng những lý giải khoa học đằng sau “triệu chứng yêu” nhiều tới mức nào, bạn vẫn không thể nào thoát khỏi tầm ảnh hưởng của những quy luật này lên diễn biến tâm trạng một khi bạn bị rơi vào “lưới tình”, đây gần như là những xúc cảm yêu “bẩm sinh” của con Goulding - Love Me Like You DoBích Ngọc Theo Daily Mail
Tình yêu khi không đủ niềm tin sẽ kết thúc, khi không đủ kiên nhẫn sẽ dừng lại, khi không đủ nồng nàn sẽ lụi tàn, và khi không đủ thấu hiểu thì sẽ chẳng còn là gì cả. Còn Tình yêu của chúng ta thì sao, là vì điều gì mà chết đi? Vì khoảng cách ư? Hay vì suy nghĩ của những chàng trai và cô gái cùng tuổi khác nhau? Hay vì duyên phận không còn như người ta vẫn nói và chúng ta vốn dĩ chỉ là "tạm bợ" của nhau?Thật ra lý do mà 2 con người chia tay nhau rất đơn giản. Chính là vì một trong hai người không còn yêu người kia nữa, hay nếu may mắn thì sẽ là cả hai cùng hết yêu một lúc, nhưng may mắn thì rất hiếm khi xảy ra... Cứ như vậy, khi tình yêu không đủ thì nó sẽ dần dần chết đi mà không ai nhận ra, cho đến khi chúng ta nhận ra thì đã không còn cách để "cứu" nó nữa hết yêu nên khi gần nhau, chúng ta cũng không cảm thấy ấm áp dù là đang nắm tay hết yêu nên khi nhắn tin, chúng ta không có gì để nói, dù trước kia nhắn tin bao nhiêu cũng không hết yêu nên đôi ta chỉ có thể ngồi đối diện nhau uống café chứ không ngồi sát bên nhau như lúc hết yêu nên chúng ta không còn bao dung, nhường nhịn hay dễ dàng cười, dễ dàng tha thứ cho mọi việc như đã hết yêu nên cảm thấy việc nhắn tin buổi sáng hay chúc ngủ ngon đều là nghĩa vụ, một ngày không gặp nhau hay trò chuyện cũng trở nên bình thường như bao ngày...dù trước đây bao nhiêu câu nói Nhớ cũng không là hết yêu nên mọi thứ mà ta làm đều cảm thấy không vui vẻ nữa, cảm thấy tình yêu của đối phương thật nặng nề, cảm thấy bản thân mình thật tệ... nhưng tất cả những điều ta cảm thấy đó đều không thể tránh khỏi hai chữ Chia tay là chuyện không hề lớn so với những thứ mà ta sẽ phải đối mặt với cuộc sống, nhưng nó cũng như một vết sẹo, không đau nhưng cũng không mất đi. Vì thế việc mà ta làm khi nhận ra tình yêu của ta đã chết đi, chính là sống, vui vẻ, quên đi mình từng rất đau, rồi nhìn vết sẹo và chấp nhận có thêm nó trong cuộc sống này mà thôi.
Có một câu nói thế này, “Em tưởng rằng mình có thể bên anh cả đời, không ngờ rằng…cả đời của anh lại không phải cả đời của em”. *** Thực ra không phải là cần quá xem trọng tình yêu, yêu một cách mù quáng, thật sự không nên. Nhưng thử ngẫm nghĩ lại, cuộc đời chúng ta đều sẽ gặp rất nhiều người rồi sau đó chia xa. Nó như một vòng luẩn quẩn buồn chán đến tuyệt vọng. Có đôi khi muốn ước chẳng gặp thêm ai nữa để chẳng phải chia xa. Đến một thời điểm nhất định nào đó trong cuộc đời, khi bạn 30 tuổi, có thể là thế, bạn sẽ chẳng nhớ nổi những lời thề ước bạn dành cho mối tình đầu năm mười mấy tuổi ấy. Càng ngày bạn sẽ càng nhận ra dù bạn có gào khóc thảm thiết đến khản cả giọng, nhòe cả mắt thì người cần đi mãi mãi chẳng bao giờ có thể ở lại, một giây cũng không. Chúng ta vốn định sẵn sẽ nhìn rõ tình cảm sau mỗi lần chia xa, coi chuyện tình cảm chỉ như hư không hững hờ. Ấy thế mà liệu bao người làm được, hoặc là chẳng có ai. Có khi nào trong một giây phút ngừng lại, bạn bật khóc, con người ấy đã từng vô cùng thân thiết gần gũi với bạn, từng vì bạn có thể làm bất cứ điều gì điên rồ nhất. Ngay bây giờ đến ánh mắt nhìn nhau cũng ngượng ngùng khó khăn. Bạn chẳng thể ôm chặt, nắm tay hay cùng anh ta đi dạo trên phố. Hóa ra, ngày đẹp trời hôm ấy lại là ngày cuối cùng hai người sánh bước bên nhau, lần cuối mỉm cười với nhau, vì nhau mà hạnh phúc. Một nụ hôn cuối, ngỡ bình thường quen thuộc lại trở thành chút tình cảm cuối trao nhau. Thế giới này chẳng lớn, nếu có duyên giữa dòng người hối hả sẽ lại bắt gặp ánh mắt nhau. Thế giới cũng rất lớn, chỉ nói một câu tạm biệt mà mãi chẳng còn thấy nhau. “Tại sao yêu nhau đến thế, tưởng rằng mãi chung một con đường cuối cùng vẫn cứ chia lìa?” Câu hỏi này biết trả lời thế nào cho trọn. Tình yêu có thực sự vĩ đại, quan trọng đến mức đó không? Chẳng một ai biết, chẳng một ai trả lời được. Bạn và người ấy chia xa có khi chỉ vì một lí do nhỏ nhặt. Bạn từng nói sẽ yêu anh ấy cả đời, rồi vài năm sau bạn sẽ lặp lại câu nói đó với một người khác. “Nó thần thánh nhưng không hoang đường, nó mạnh mẽ nhưng cũng yếu mềm.” Những nỗi đau khi yêu ấy trước giờ không phải bản chất của tình yêu, hoặc có lẽ do trước giờ bạn đã quá phóng đại sự hoàn hảo ngọt ngào của tình yêu. Nói thì dễ làm được đâu có đơn giản. Liệu có mấy ai có thể dõng dạc tuyên bố làm được cái việc đã nhấc lên ắt sẽ buông bỏ được. Nhưng nghĩ lại, có thực sự bạn nặng tình đến thế. Anh ta bỏ bạn đi rồi, bạn vẫn sống ngày này qua ngày khác. Bạn sẽ đau lòng bao lâu, bạn thực sự nhung nhớ những gì? Bạn nhớ anh ta hay nhớ những thói quen cũ kĩ? Dần dần bạn cũng lãng quên đi mọi thứ. Tất cả gói ghém trong một miền kí ức sâu thẳm mà có khi chẳng bao giờ được mở ra nữa. Đời người mà, đâu có thiếu những điều ngoài ý muốn nếu không muốn nói là có quá nhiều. Con người ai cũng giống nhau cả, thất tình rồi đều đau lòng rầu rĩ. Chẳng phải khi yêu đều hết lòng đến thế, mà lúc từ biệt cũng chỉ biết chào nhau rồi quay đi đó sao? Bạn cũng sẽ nhận ra người mà ngày ấy nói sẽ mãi bên cạnh bạn, sẽ không thể sống thiếu bạn, giờ anh ta không phải đang rất hạnh phúc bên cạnh người khác đó sao? Còn người khóc lóc thảm thiết, đau đớn níu kéo – chính là bạn, không phải cũng đang rất ổn đó sao? Coi trọng tình cảm, nó có thể khiến hai người sống chết vì nhau, nhưng coi trọng quá, nó sẽ khiến bạn đau lòng. Thế mới nói, đã trót yêu rồi thì hết lòng mà yêu, yêu cho trọn vẹn từng giây từng phút bên nhau. Hết duyên hết tình đành từ biệt nhau thôi. “Chia tay em, anh vẫn sống tốt chứ?!” Thực Hiện Lee
sao chúng ta lại yêu nhau thế này