Đọc câu chuyện 15 GIỜ TRONG RỪNG Vào một buổi chiều, hai anh em Huy (11 tuổi) và Hà (8 tuổi) cùng bố vào rừng Khe Ná chơi (cách nhà khoảng 3km). Sau khi đi bộ vào rừng sâu, hai anh em bị lạc, không thấy bố đâu. Trời dần tối, cả hai liền thay nhau gọi to tên bố mẹ nhưng vô vọng. Cái tôi mạnh là khi bạn nghĩ mình là NGƯỜI KHỔNG LỒ (tương tự người có cái tôi lớn). Nhưng bạn không thanh minh hay bào chữa việc người ta nghĩ bạn tí hon, bình thường, hoặc tệ hơn là kém cỏi. Cái tôi mạnh là khi bạn đặt mục tiêu và kết quả CAO HƠN cái tôi của Thế nhưng anh lại muốn ruồng bỏ tôi, vì mới đây anh phát hiện trước khi đến với anh, tôi từng yêu một người, và đã có quan hệ tình dục với người đó. Tình cảm khi ấy của tôi là một sai lầm, tôi cũng đã rất dằn vặt bản thân vì trót trao gửi sai người. Người tình gạ "vượt rào", nhưng khi tôi đồng ý anh ấy lại "bỏ chạy". Chủ nhật, 20:40 14/08/2022 | Gia đình. BÁO NÓI - 3:44. Theo dõi Gia đình và Xã hội trên. News. Tôi đang ở trong mối quan hệ với một người đàn ông có vợ. Khi mới quen nhau, anh ấy không hề giấu tôi điều Tôi 35 tuổi, anh cũng đã 52. Khi anh và tôi yêu nhau, chúng tôi đã có giao hẹn trước là tôi không bao giờ xuất hiện trước gia đình anh, chuyện có con chung càng cấm kỵ, bù lại anh thừa sức nuôi tôi. Tôi đã đồng ý như vậy, nhưng một lần không cẩn thận, tôi lại dính bầu Tình già "rũ bỏ" không thương tiếc. Khi đỗ Đại học Thương Mại Hà Nội, bước sang năm thứ hai tôi lại vướng phải tình già, tưởng rằng mình có một tình yêu đích thực. Mối nhân duyên vô tình như định mệnh lại một lần khiến tôi chấp nhận yêu người lớn hơn 20 Đợt dịch vừa rồi, mẹ còn chạy xe máy cùng những người tình nguyện viên để phân phát gạo, một số đồ dùng cần thiết cho những gia đình khó khăn, tới nỗi không may trở thành F0. Tôi từng hỏi vì sao mẹ lại giúp đỡ người khác, hay đi từ thiện. 3f4giXo. Tâm sự Thứ bảy, 27/11/2021, 1318 GMT+7 Đọc bài “Từ bỏ ba người bạn trai vì đều bị họ phản bội”, tôi có sự đồng cảm. Không hẳn tôi bị phản bội nhưng vừa phát hiện một sự thật về bạn trai. Có những dấu hiệu từ trước nhưng do tôi cố tình bỏ qua. Một điểm chung của tôi và tác giả là trời sinh trực giác rất mạnh, tôi gần như có thể cảm nhận mọi chi tiết nhỏ nhất từ lời nói, cảm xúc, thái độ của người khác và những sự vật xung quanh. Vì từng nhìn thấu nhiều việc, tôi không dễ bắt đầu một mối quan hệ mới dù là bạn bè hay yêu đương. Tuổi còn khá trẻ nhưng tôi sống thận trọng, kép kín do trải qua nhiều gặp anh khoảng hai năm trước. Vào thời điểm đó, tôi không hề có ý định yêu đương vì quá mệt mỏi với nhiều chuyện đã qua. Rồi tôi quyết định bắt đầu mối quan hệ với anh do đã lâu chưa có cảm xúc mạnh mẽ với ai đến vậy. Anh lay động được tôi bởi sự nhiệt tình vì rất nhiều chuyện anh quan tâm và làm cho tôi. Nói chung lúc mới yêu, tình cảm đã chiếm đầy tâm trí khiến tôi không thấy được gì khác. Giờ nhìn lại, thấy ban đầu mình hơi nóng vội khi quyết định ở chung. Tôi sống ở nước ngoài, tình hình dịch lúc đó khá phức tạp, muốn di chuyển giữa hai thành phố khá khó khăn nên chúng tôi quyết định ở chung vì lúc mới yêu cảm xúc rất mạnh, nhớ nhau tưởng chừng không chịu này tôi nhận ra anh là kiểu người rất nhiệt tình để đạt được thứ mình muốn, khi đạt được rồi lại không còn mặn mà lắm. Trong khi tôi ngược lại với anh, ban đầu khó gần nhưng khi đã có cảm xúc thì ngày càng sâu đậm. Khi ở chung, chúng tôi không chia sẻ chuyện gì sâu sắc, thậm chí có ngày anh bận làm việc trên máy chẳng nói chuyện với nhau. Tôi luôn cảm thấy giữa chúng tôi có khoảng cách vô hình, anh không còn nhiệt tình như xưa. Tôi thấy trên trang cá nhân của anh không cập nhật nhiều nhưng vẫn để lại hình bạn gái cũ nhiều năm về trước. Trong nhà mẹ anh, tôi từng thấy hình bạn gái cũ đón Giáng sinh cùng gia đình anh. Anh từng có mối tình năm năm nhưng không chia sẻ gì nhiều. Tôi chỉ nhận ra có chút gì đó dở dang, nuối tiếc ở đây. Dù lăn tăn nhưng thật sự mới yêu cảm xúc mạnh mẽ nên lý trí mờ dần, tôi cũng không để tâm gần hai năm, chúng tôi có tổng cộng ba lần cãi nhau, mỗi lần cãi anh đều nói cần ở một mình, kiểu đẩy tôi ra xa. Tôi luôn chủ động nối lại vì còn tình cảm, nhưng thú thật mỗi lần anh đẩy tôi ra xa là bản thân cảm thấy chẳng còn quan trọng với anh, tình cảm cũng dần vơi đi. Tới lần thứ ba cãi nhau gần đây, anh cứ lạnh lùng, hờ hững chuyện hai đứa. Lúc đó việc đầu tư của anh không tốt thì còn một chuyện quan trọng khác làm anh buồn, tôi gặng hỏi vài lần không được, anh chỉ nói là việc cá nhân, có thể tự vượt qua. Tôi nghĩ việc làm ăn và gia đình nên không hỏi tiếp và không tạo áp lực; chỉ nói để anh yên tĩnh. Anh yên lặng trong gần một một tuần đó, tôi suy nghĩ rất nhiều và thấy tình cảm đã nguội lạnh sau nhiều lần cãi nhau, thấy mình không quá quan trọng với người ta. Lúc này tình cảm dần hết, lý trí mới bắt đầu lên ngôi, tôi nhìn sâu vào mối quan hệ này và nhận ra tính cách hai người không hợp. Tôi có nhiều băn khoăn về anh nhưng do hai bên rất ít mở lòng nói chuyện sâu sắc nên băn khoăn cứ nằm ở đó, ngày một lớn dần. Tôi cũng nhận ra, người này không cho mình cảm giác an toàn và không phải là người để tính đến chuyện cả đời. Vì vậy, tôi đề nghị dừng nói thế anh lại thật lòng chia sẻ, trong sáu năm qua còn nhớ người yêu cũ. Anh nhận ra khi một tháng trước lúc anh nói có chuyện cần vượt qua người cũ có chồng và đang mang thai, mọi chuyện quá khứ ùa về, nuối tiếc vì khi xưa không giữ được cô ấy, cái tôi quá lớn làm họ không đến được với nhau. Đó chính là khoảng cách vô hình mà tôi luôn cảm nhận hiện hữu trong mối quan hệ của tôi; chỉ là lờ mờ cảm nhận, mơ hồ đoán ra nhưng không muốn đào sâu. Có lẽ tôi muốn tự lừa dối mình, không muốn bản thân tổn thương. Nghe những lời chia sẻ của anh về người cũ, tôi có chút đau lòng và sốc khi phải đối diện thực tế mà mình không muốn đào sâu. Đây là lần đầu tiên tôi gặp tình huống này. Xem nhiều bài trên mục Tâm sự, video trên mạng nhưng tôi không nghĩ nó lại xảy ra với mình. Có lẽ do tình cảm cạn kiệt cùng với quyết tâm dừng lại nên tôi cũng không bị ảnh hưởng quá nhiều. Tôi là kiểu người một khi lý trí lên và dứt khoát việc gì đó thì có thể rất lạnh năm qua, nhiều chuyện xảy ra, tôi cũng khó nói rõ tại sao cảm thấy người này không phù hợp với mình cả đời, chỉ biết trực giác luôn hiện diện và có lẽ nó đã đúng. Chúng tôi có rất nhiều kỷ niệm đẹp, anh đối với tôi hoàn toàn tốt, có lẽ đó là lý do mối quan hệ này kéo dài được đến hai năm. Giờ nhìn lại, anh tốt với tôi như là nghĩa vụ, trách nhiệm trong một mối quan hệ chứ không phải yêu say đắm. Tôi đoán thời trẻ anh từng yêu tình cũ say đắm. Chỉ là lúc đầu quá chìm đắm trong tình yêu, thần thánh hóa mối quan hệ này nên tôi không muốn nhìn sâu vào những gì lý trí mách bảo. Chuyện đã qua giờ không còn quan trọng nữa. Tôi viết bài này chỉ muốn chia sẻ với các bạn, hãy dành thời gian thật lâu để tìm hiểu đối phương kỹ trước khi bắt đầu chuyện tình cảm sâu đậm; hãy luôn lắng nghe lý trí, cảm xúc thật của bản thân. Hy vọng mọi người tận hưởng cuộc sống này vì còn nhiều thứ ngoài tình giả gọi vào số 09 6658 1270 giờ hành chính để được hỗ trợ, giải đáp thắc mắc Đối với tôi bây giờ, yêu đương với anh không khác gì một chuyện qua đường, dù trước đây, khi bị cấm cản, tôi lại tưởng mình yêu chết đi sống lại, nằng nặc muốn giữ anh. Nói thì có thể nhiều người không tin, nhưng tôi chưa bao giờ và sẽ không bao giờ muốn anh ấy bỏ vợ cả, dù tôi là một tiểu tam. Tôi cảm thấy sống như thế này rất tốt, yêu nhau thì cứ yêu thôi, không ràng buộc, không trách nhiệm, không phải quan hệ nhìn ngó mặt ai trong người thân họ hàng hai bên, nhớ nhau thì tìm đến với nhau, nói lời yêu thương, chiều chuộng thỏa mãn nhau, dành cho nhau những gì tốt đẹp nhất, an ủi nhau những lúc vui buồn. Tôi không phải người dựa dẫm tài chính nên không yêu cầu anh phải có trách nhiệm gì với tôi. Thi thoảng anh chuyển khoản cho tôi 5-10 triệu để chi tiêu thêm, tôi vẫn nhận, nhưng tôi không biến đó thành việc định kỳ hay vòi vĩnh anh phải chi cái gì cho tôi. Tôi ở bên anh, phần nhiều vì cảm giác thoải mái của một cuộc yêu đương không ràng buộc mang lại. Tới khi vợ anh biết chuyện, chị ấy làm mọi cách yêu cầu anh phải bỏ tôi. Anh đã năn nỉ cầu xin vợ tha thứ, hứa với chị ấy là sẽ chia tay tôi, làm tim tôi đau khổ, nhớ nhung, oán trách anh đến quặn thắt lòng. Nhưng tôi hiểu vị trí của mình ở đâu, tiểu tam thì không có quyền đòi hỏi, nên tôi im lặng khi anh đưa ra lựa chọn. Thế mà mới cắt đứt được một tuần, anh chủ động liên lạc lại, nói nhớ tôi, thương tôi, yêu tôi, nói mọi thứ thuộc về tôi đã ngấm vào máu anh khiến anh không thể nào quên được. Chúng tôi lại lén lút yêu đương trong khi vợ anh thì nghĩ rằng chuyện này đã kết thúc. Càng bị ngăn cấm lại càng cuốn. Lần thứ hai chị ấy phát hiện, chuyện rùm beng sang đến tận bố mẹ, gia đình. Chị ấy họp gia đình nội ngoại, đưa đơn ly hôn, đến gặp cả bố mẹ tôi để nói với họ rằng họ đã nuôi dạy một cô con gái xuất sắc quá, nên chị đành nhường chồng của chị cho tôi. Bố mẹ tôi sốc nặng, bố cảm thấy không còn lỗ nẻ nào mà chui. Tôi bắt đầu cảm thấy tình yêu với anh thật phiền phức, oán trách anh không thể bảo vệ được tôi. Trong khi tôi bắt đầu muốn ngãng ra thì anh lại thực hiện một cuộc cách mạng, anh nói với vợ là anh yêu tôi và không thể bỏ tôi. Đến lần thứ ba, thứ tư, thứ năm chị ấy phát hiện ra anh vẫn qua lại chỗ tôi thì anh càng ngả bài, nói muốn hai người ly dị. Có đợt anh bỏ sang căn hộ của tôi ở cả đêm, rồi mấy ngày liền không về nhà. Vợ anh bắt đầu yếu thế vì có bài gì chị ấy cũng giở ra dùng hết rồi, trong khi anh bây giờ như kẻ cùng đường muốn quậy, ngang ngược đòi vợ xúc tiến việc ly hôn. Nếu họ ly hôn, tôi lại phải trở thành một bà vợ ư? Vợ của một người đàn ông như vậy ư? Không đời nào. Anh vui sướng nói với tôi là vợ đã đồng ý ly hôn, tài sản anh có thể phải chịu thua thiệt một chút nhưng vợ anh sẽ nuôi hai đứa con và anh chỉ việc chu cấp cho chúng, cuối cùng anh có thể lấy tôi rồi. Nhưng anh không biết rằng, tôi nào có muốn lấy anh và đang có kế hoạch rời đi. Người đàn ông này có thật sự yêu tôi không? Nếu tôi không cưới anh có phải là tôi quá tàn nhẫn hay anh đáng phải chịu như vậy? Theo Dân Trí Giật được chồng tiểu tam đắc ý, chính thất đăng đàn tỏ rõ thắng thua Làm người thứ ba có thể là nỗi ê chề muốn giấu với không ít người nhưng nhiều tiểu tam thời này lại xem việc giật chồng là điều đáng tự hào, còn ngang ngược tấn công, chọc cho vợ người tình đau khổ. 7 năm chưa từng có người thứ 3 xuất hiện“Chàng trai bên bạn năm 17 tuổi giờ ra sao?” là câu hỏi có thể để lại trong lòng mỗi người nhiều cảm xúc. Có người bồi hồi nhớ lại mối tình thanh xuân vườn trường; có người nuối tiếc vì chưa kịp bày tỏ tình cảm; có người tự hào vì chàng trai ấy vẫn ở đây và vẫn nắm tay chuyện của Đào Thanh Tâm và Phạm Quốc Vĩ cùng 23 tuổi, sinh sống ở Gia Lai thuộc kiểu cuối cùng. Mới đây, những khoảnh khắc nắm tay nhau cùng chia sẻ ngắn gọn “7 năm, 2 con người, 1 tình yêu” của cặp đôi đã nhận về rất nhiều sự chú ý từ cư dân mạng. Ai nấy đều ngưỡng mộ và có cả chút ghen tị với tình yêu bền bỉ này.“Tụi mình nhát lắm. Hồi cấp 3 quen nhau chỉ đi ăn, trên trường thì chỉ học cùng nhau. Lâu lâu xem ảnh nhắc lại thời gian ấy, bạn nói lúc đó không dám kéo tay ra nắm vì sợ bị mình đánh. Mãi đến lúc thi tốt nghiệp xong, chuẩn bị đi học đại học, tụi mình mới dám nắm tay lần đầu tiên” - Tâm kể như nhiều cặp đôi khác, Thanh Tâm và Quốc Vĩ cũng có những lúc giận hờn, nhất là thời điểm mới biết yêu. Lần cãi giận nhau dài nhất của cặp đôi là hồi lớp 12, kéo dài gần nửa năm mà không ai nói chuyện gì với ai. Đến lúc sắp thi tốt nghiệp, Vĩ mới nhắn tin cho Tâm hỏi dự định tương lai, tính thi trường nào,... thì cả hai mới nói chuyện lại.“Ngày trước, tụi mình giận hờn nhau nhiều nhưng mấy năm trở lại đây thì ít rồi. Mình thấy cả hai ngày càng giống nhau từ tính cách đến thói quen nên không có gì để cãi vã khi gặp vấn đề. Tụi mình cũng luôn tin tưởng nhau và đó là điều cần thiết. Bọn mình cũng để cho nhau có sự riêng tư nhất định. Tuy quen lâu như vậy nhưng mình chẳng kiểm soát MXH của bạn, nếu có gì hay ho thì cả 2 luôn sẵn sàng chia sẻ cho nhau xem chứ chẳng có gì phải gấu. 7 năm qua và chưa từng có người thứ 3 xuất hiện”.Cùng kiếm tiền, cùng đi du lịch, cùng nhau bình yênKhông chỉ tình yêu mà trong mọi mối quan hệ, 7 năm bên nhau không phải là quãng đường ngắn. Nhưng khi được hỏi về cách duy trì tình cảm lâu bền như vậy, Thanh Tâm thừa nhận cặp đôi không có bất cứ bí quyết nào.“Mình thấy tụi mình khá may mắn và trộm vía’ đến giờ tình yêu vẫn màu hồng. Có lẽ vì bọn mình quen lâu nên hiểu và biết điều gì khiến đối phương không thích, điều gì làm cho nhau buồn thì sẽ không làm, không có cãi vã lời qua tiếng lại, làm tổn thương nhau. Vì hợp nhau nên mỗi ngày cứ trôi qua đơn giản như vậy, hễ hiếu vắng sẽ cảm giác trống trải” - Tâm bày bạn trai luôn đồng hành, Thanh Tâm cũng thay đổi tích cực hơn. Hồi còn học cấp 3, Quốc Vĩ chính là người giúp cô nàng vượt qua môn Toán. Khi cả hai lên đại học, anh chàng lại không ngại đi tìm phòng trọ và chuyển phòng cho bạn gái, làm giúp cô mọi việc nặng. Còn hiện tại, cả hai lại cùng giúp đỡ nhau trong kinh doanh. “Mình nghĩ có nhiều việc mình sẽ không thể làm được nếu không có bạn ấy. Tình yêu khiến bọn mình tích cực hơn, trưởng thành hơn và cố gắng hơn” - cô nàng nói lý do nữa khiến loạt ảnh kỷ niệm 7 năm yêu nhau của cặp đôi được cư dân mạng yêu thích chính là cách mặc đồ hợp rơ. Thanh Tâm cho biết cả hai không hề có quần áo đôi nhưng khi ra ngoài đều nghĩ cách làm sao mặc đồ hợp nhau nhất có thể. Ví dụ hôm nay Tâm mặc gì đều nói với Vĩ hãy mặc màu sắc hoặc kiểu dáng tương biệt hơn, rất nhiều khoảnh khắc của cặp đôi đều do người lạ chụp “Bọn mình đều rất thích đi du lịch nên cố gắng kiếm tiền để cùng nhau đi chơi. Mỗi năm đến dịp kỷ niệm yêu nhau là bọn mình sẽ lên Đà Lạt. Và vì thường đi hai người nên những tấm ảnh của bọn mình đều là nhờ người lạ chụp giùm”. Đà Lạt là nơi lưu giữ nhiều kỷ niệm tình yêu của Thanh Tâm và Quốc VĩVề dự định tương lai, Thanh Tâm và Quốc Vĩ đều cho rằng 26 tuổi là phù hợp để về chung một nhà. Hiện tại bạn bè của cả hai đã cưới khá nhiều, gia đình và họ hàng hai bên cũng thường xuyên trêu chọc, thúc giục nhưng cặp đôi vẫn đang muốn cùng cố gắng làm việc và phát triển hơn. Trả lại cho thành phố những ngày rong chơi đây đó Trả lại người tình nhiều mơ ước ảo huyền Tôi xa lìa thành phố không ngại ngần ưu tư Dù đã hơn một lần nhung nhớ Trước mặt tôi là nắng nắng để lưa thưa trên áo Trước mặt là rừng rừng không lối mịt mùBao ân tình ngày đó bây giờ đành buông trôi Theo tháng năm héo mòn tuổi đời Tình yêu khổ đau đã nhiều Chất chồng nỗi buồn từng giọt đắng men cay Đến nay mới biết sống cơ hàn Bạn bè người yêu xa ta Trả lại em tình ái hỡi người tôi yêu tôi mến Đã một lần buồn thì thôi cũng đã nhiều Phong sương đời còn lắm ước hẹn thành mong manh Nên nín câm những lời giã từ. 10 năm trước, tôi có một mối tình vụng trộm với người đàn ông có vợ. Nhưng khi ấy tôi hiểu rằng, anh sẽ không bỏ vợ để đến với tôi, dù bất cứ khi nào gặp tôi anh cũng nói xấu vợ, phàn nàn về cuộc hôn nhân không hạnh phúc của mình. Tôi còn trẻ, không muốn chờ đợi, không thể lãng phí tuổi thanh xuân vào một mối quan hệ như vậy, nên những gì tôi làm khi đó là quyết định rời bỏ. Tôi đi lấy chồng, tiếp tục cuộc sống riêng của mình mà không có anh. Chồng tôi là người tốt. Hôn nhân của tôi ban đầu cũng ổn, nhưng trái tim tôi không quên được người đàn ông cũ. Tôi luôn yêu anh ấy nên điều đó làm ảnh hưởng đến quan hệ vợ chồng. Tôi thấy chồng mình không bằng người đàn ông kia. Tôi biết không nên so sánh, rất cố gắng để tránh việc so sánh, nhưng rốt cuộc là động chuyện gì dù nhỏ nhặt nhất cũng lại khiến tôi nghĩ đến người đàn ông đã có vợ kia và so sánh với chồng mình, kiểu "nếu là anh ấy ngày đó, anh ấy đã làm thế này, thế kia…". Tôi hay bị thất vọng vì chồng. Những điều đó, bây giờ nhìn lại, tôi có thể thấy rằng không phải vì chồng tôi làm không tốt, mà chẳng qua vì anh ấy đã làm theo cách không giống với người kia. Chúng tôi phải ly hôn, cả hai đều cam tâm tình nguyện bởi đó là kết thúc cuối cùng nên có của một mối quan hệ ngày càng trở nên nhạt nhẽo. Chồng tôi không sống nổi cảnh đồng sàng dị mộng, tôi cũng không thể kìm lòng mà không nói thẳng về người đàn ông cũ trong lòng tôi. Chồng tôi thảo đơn ly hôn và ký ngay lập tức mà không tranh cãi thêm bất cứ điều gì, nhưng tôi biết sĩ diện đàn ông của anh ấy đã tổn thương sâu sắc. Sau khi tôi ly hôn, người đàn ông cũ tìm cách xuất hiện. Và cách đây vài tháng, tôi lại ngoại tình với anh. Tôi nghĩ rằng 10 năm đi qua rồi lẽ ra mọi chuyện sẽ phải khác, anh có lẽ cũng đã biết đối với anh tôi có vị trí như thế nào, có lẽ anh cần tôi nên mới nối lại quan hệ trước kia. Tôi nhiều lần hỏi anh về chuyện anh tính khi nào bỏ vợ để đến với tôi, nhưng câu trả lời của anh luôn là "chưa phải lúc". Các lý do khi thì là vì tình hình tài chính hai vợ chồng anh phức tạp, khi thì là vợ anh hiện giờ không được khỏe, lúc lại là đang covid nên làm ăn rất khó khăn, vợ chồng bây giờ mà chia tay thì ảnh hưởng vốn liếng… Tôi tin rằng anh có yêu tôi và muốn ở bên tôi, nhưng tôi không muốn sống trong tình trạng như thế này. Tôi có biết một chút về vợ anh, người lạnh lùng, khó tính, nên tôi nghĩ những gì anh kể về vợ là đúng. Nhưng tôi không hiểu sao anh không thể dứt điểm mọi chuyện để chúng tôi có thể bên nhau? Trả lời của chuyên gia Bạn thân mến, Nếu bạn muốn một câu trả lời thật lòng, thì tôi nghĩ rằng người đàn ông này sẽ không bao giờ bỏ vợ để dứt điểm đến với bạn. Tại sao anh ta phải từ bỏ cuộc sống thoải mái bây giờ, tài chính ổn định, chuyện làm ăn ổn định, có vợ, có gia đình ở nhà trong khi ra ngoài vẫn có luôn cả bạn? Nếu có ý định bỏ vợ, anh ta đã bỏ rồi. Sự thật là bạn không biết gì về đời sống hôn nhân của người tình, cũng không biết rõ vợ anh ta thế nào, tất cả chỉ là bạn nghe từ anh ta và rất có thể, anh ta chỉ nói những điều bạn muốn nghe, trong khi vẫn đang sống vui vẻ trong cuộc hôn nhân hoàn hảo với sự sắp đặt như hiện tại. Lời khuyên của tôi là bạn nên cắt đứt liên lạc với người đàn ông này để tập trung vào bản thân bạn, bạn định sẽ sống thế nào khi không có anh ta. Việc bạn ly hôn chồng thật đáng tiếc, nhưng cũng sẽ là việc nên làm nếu bạn không thể có cảm giác yêu. Lùi lại một bước để nắm giữ cuộc đời mình, tương lai của mình, và kết thúc tình trạng hiện thời và tìm cho mình người đàn ông phù hợp, xứng đáng hơn, bạn nhé. Theo Mirror/Dân Trí 'Một đứa con dâu tốt cũng không bằng một đứa con dâu có tiền' Sáng sớm, chồng tôi bảo "Tối qua mẹ ốm, ho suốt đêm, em xem có thể xin nghỉ đưa mẹ đến viện khám được không? Anh lái xe không có người thay, sợ họ không cho nghỉ".

tôi có người tình bỏ lại