Đánh giá: 8.0/10 từ 50 lượt. Cùng đọc truyện Cô Dâu Bất Đắc Dĩ Phần 2 của tác giả Thiền Tâm Nguyệt tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại website. Truyện Cô Dâu Bất Đắc Dĩ Phần 2 là phần được mở rộngj của truyện Cô Dâu Bất Đắc Dĩ Phần 1
Xem (VIETSUB)Cut 6A PHẦN 2 - Cô dâu bất đắc dĩ - Đoan Tâm Nhiên trên Dailymotion. Tìm kiếm. Thư viện. Đăng nhập. Đăng ký
Trang 2 - Truyện Cô Dâu Bất Đắc Dĩ Phần 2 là phần được msống rộngj của truyện Cô Dâu Bất Đắc Dĩ Phần 1 với nhiều diễn biến lôi cuốn, và lắng đọng rộng. Và cũng có thể nói đây là phiên nước ngoài của Cô Dâu Bất Đắc Dĩ cơ mà hai nhân đồ vật chủ yếu đã
Cô Dâu Bất Đắc Dĩ. Phần 2. “Mày đứng lại. Tên khốn kiếp này, mày nghĩ cứ như thế mà chạy được à?”. Cô đi giày cao gót tất nhiên là không chạy nhanh được, nghĩ đến cái thằng cha đụng phải cô rồi lại còn đẩy cô là cô lại sôi máu muốn đánh người, thấy
Truyện Cô Dâu Bất Đắc Dĩ Phần 2 - Chương 154 với tiêu đề 'Em không nỡ' Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới cập nhật
Bạn đang đọc bộ truyện Cô Dâu Bất Đắc Dĩ của Thiền Tâm Nguyệt tại Truyenonline123.net . Bộ truyện Cô Dâu Bất Đắc Dĩ thuộc thể loại (Ngôn tình) là Sự kết hợp độc đáo của tác giả Thiền Tâm Nguyệt, tạo nên một câu chuyện vô cũng hấp dẫn.
co dau bat dac di tap 32, cÔ dÂu bẤt ĐẮc dĨ tẬp 32, phim thai lan hay. phần 2. 59:27. cÔ dÂu bẤt ĐẮc dĨ tẬp 11 - phim thai lan hay. vtvplus.
nRENo1. CÔ DÂU BẤT ĐẮC DĨ PHẦN 2 Tác Giả Thiền Tâm Nguyệt Tình Trạng Bản Gốc Hoàn. Kết Thúc Happy Ending HE Tổng Số Chương 162. Editor Sakuraky & Minh mập & Wyn & Iris & Hạ đỏ & Jade & Phương Tuyền, Hạ đỏ và rất nhiều editor nhiệt tình Biên tập Phong Vũ Giới Thiệu Về nguyên gốc thì đây chỉ là phiên ngoại của bộ Cô dâu bất đắc dĩ tuy nhiên Vũ nhận thấy do số chap khá nhiều cộng thêm cốt truyện chính cũng không còn là 2 nhân vật chính phần trước nên Phong Vũ sẽ mở nó thành một cuốn mới đổi tên thành phần 2. Các bạn chú ý giúp Vũ nhé. Vì hiện tại các edỉtor đang khá bận nên tiến độ post sẽ chưa thể mỗi ngày một chương như trước. Vũ sẽ cố gắng để post đều 2 ngày/chương trước rồi sau đó có đủ chap sẽ tiến hành post hàng ngày. Các bạn thông cảm. Truyện khá dài rất hoan nghênh các bạn tham gia edit với bọn mình chưa có kinh nghiệm cũng hông sao nhá
“Không đâu.”“Nhất định thế.” Anh nói không là sẽ không sao? Kiều Tâm Uyển mới không cho anh bế “Đây là con gái tôi, không phải con anh, nó không cần anh bế.”Cố Học Võ dằn cơ với cô, anh cố ý vươn tay, không đạt mục đích thì không buông xuôi. Hai tay đặt ở phía sau lưng đứa bé, Kiều Tâm Uyển sốt ruột muốn cướp lại nhưng sợ làm đau con, bất đắc dĩ đành buông lỏng tay ra. Nhưng ai biết, đứa bé vốn đang ngủ, vừa được tay Cố Học Võ ôm lại bắt đầu òa khóc oe . . . . .Trên trán lại hiện lên ba vạch hắc tuyến, sắc mặt Cố Học Võ có vài phần xấu hổ. Nhìn baby bé nhỏ trong lòng mình, hai tay anh không thuần thục lắm vỗ vỗ sau lưng con, bắt chước những sản phụ khác lúc vừa rồi gặp ở hành lang đều làm như vậy khi bế con. Anh vỗ không tốt lắm, anh càng vỗ, cục cưng càng khóc dữ hơn.“Oe oe oe. . . . . .”Âm thanh ấy vô cùng chói tai lại càng kích thích. Trong mắt Kiều Tâm Uyển hiện lên một tia đau lòng, tức giận trừng mắt liếc nhìn anh một cái, vươn tay bế con từ trên tay anh. Cẩn thận thả xuống, vỗ vỗ. Rất thần kỳ, con bé vừa đến tay cô liền nín khóc. Thậm chí Kiều Tâm Uyển còn không nói đến một câu. Cục cưng vừa được ôm vào lòng cô là nín khóc ngay.“. . . . . .” Hắc tuyến càng lúc càng rõ ràng. Sắc mặt Cố Học Võ có chút bất ngờ. Trừng mắt với cục thịt nhỏ kia. Rất không thể tin được, anh lại vươn tay, lần này khó hơn Tâm Uyển bảo vệ quá chặt chẽ, chính là không cho Cố Học Võ thực hiện được “Không được chạm vào con bé.”Khóe miệng Cố Học Võ hơi hơi giật giật. Vẫn tiến lên nhì nhèo với Kiều Tâm Uyển. Anh cố chấp vươn tay, cố chấp nhất định phải bế được cục thịt nhỏ.“Anh làm gì. . . . . .” Kiều Tâm Uyển sốt ruột, người còn chưa khỏe lại. Phía dưới có chút đau. Bác sĩ nói sau khi sinh trong vòng nửa tháng tử cung co rút lại nên có thể sẽ hơi cảm giác mình chỉ dùng lực một chút là có máu chảy ra. Bất đắc dĩ, mặt biến sắc, lực trên tay buông lỏng vài phần. Cô buông lỏng, Cố Học Võ lại nắm lấy cơ hội, đem cái cục thịt nhỏ kia bế sang tay mình. Nhưng hai má cục cưng vừa mới chạm vào áo sơmi trước ngực Cố Học Võ lập tức liền oe lên một tiếng khóc nức mặt Cố Học Võ lúc này khó coi đến cực điểm. Nhìn cục thịt nhỏ ở trong lòng mình khóc oe oe không ngừng, khóe miệng anh cũng co rút. Cái vẻ mặt kia của Kiều Tâm Uyển xem ra phải gọi là vô cùng đời. Ai bảo anh không cần con tôi, con gái cũng không muốn anh. mẹ chạy nhanh đến vươn tay bế đứa nhỏ trên tay mình. Liếc mắt nhìn Tâm Uyển một cái “Con đó. Mau ngủ đi. Mẹ dỗ bé ngủ, con cũng ngủ đi.”“Mẹ. . . . . .” Kiều Tâm Uyển tức giận chỉ vào Cố Học Võ “Anh ta ở đây, con ngủ không được. Mẹ đuổi anh ta đi ra đi.”“Tâm Uyển. . . . . .” Đứa con gái này. Càng lớn càng tùy hứng, cứ nghĩ nó làm mẹ rồi sẽ thay đổi chứ. Kiều mẹ có chút khó xử nhìn Cố Học Võ, muốn anh đi ra với người con rể này, trong lòng Kiều mẹ rất phức tạp. Từ nhỏ Tâm Uyển đã quấn lấy Cố Học Võ, tâm tư kia rất rõ ràng, chỉ cần là người đều nhìn ra đến hai nhà môn đăng hộ đối, thực sự ở bên nhau cũng coi như một cái nhân duyên tốt đẹp. Cũng không ngờ Cố Học Võ lại có bạn gái trước. Vốn nghĩ hai người không còn cơ hội. Ai ngờ hai người lại ở với nhau. Kết hôn ba năm, thời gian này con gái sống thế nào, bà cũng biết ít nhiều. Nhưng không có cách nào để trách Cố Học Võ. Con gái từ nhỏ đã tùy hứng? Lại bị bà và ba nó làm hư. Làm việc thì nông nổi lại không suy nghĩ. Cố Học Võ từ nhỏ đã tâm cao khí ngạo. Làm sao chịu được cá tính của Tâm Uyển?Bà nhìn quan hệ của con gái và Cố Học Võ càng ngày càng căng thẳng. Khuôn mặt tươi cười của con gái càng ngày càng ít gặp. Bà muốn khuyên con ly hôn, lại không mở miệng được. Sống cùng một người không yêu mình cả đời, thật sự rất vất vả. Nhưng con gái lại cố chấp. Nhắc tới việc này liền phản ứng lại ngay. Nói cho dù chết cũng phải giữ cái vị trí cô Cố đó. Thái độ bốc đồng như vậy, Kiều mẹ cũng đành bất đắc dĩ, chỉ có thể tùy ý vất vả hai người mới ly hôn. Tâm Uyển lại mang thai. Mặc dù con gái năm lần bảy lượt nói đứa bé này là con Trầm Thành, thậm chí Trầm Thành cũng nói như vậy. Nhưng bà lại cảm thấy có gì đó là lạ. . . . . .Cố Học Võ không có nghe được lời nói của hai mẹ con Kiều gia. Ánh mắt chỉ dừng ở cục thịt nhỏ kia thôi. Khuôn mặt nho nhỏ, vừa đến trên tay Kiều mẹ liền không khóc hít cái mũi, dáng vẻ muốn ngủ. Kiều mẹ vỗ vỗ lưng con bé, bé con liên bĩu cái miệng nhỏ nhắn, bộ dạng còn có vài phần ủy khuất.“Đúng là tiểu yêu tinh.”Kiều mẹ có chút bất đắc dĩ, tức giận liếc mắt nhìn Kiều Tâm Uyển một cái, đem tiểu bảo bảo đặt lên giường nhỏ “Con bé với con lúc nhỏ giống nhau như đúc.”Kiều Tâm Uyển lúc nhỏ cũng không muốn ba bế, không ngờ con gái cô cũng như vậy.“Đó là đương nhiên.” Vẻ mặt Kiều Tâm Uyển có chút đắc ý, đưa mắt nhìn con mình, con gái ngoan. Quả nhiên là con của Kiều Tâm Uyển cô, không để cho cô mất mặt “Con gái con phân biệt được người nào là người họ Kiều. Đương nhiên không thích người khác bế.”Hai chữ người khác’ kia được đặc biệt nhấn mạnh. Khuôn mặt nhỏ nhắn hếch lên, rõ ràng còn đau, lại cười đến đắc ý. Ánh mắt Cố Học Võ tối lại, hơi hơi nheo hai tròng mắt, nhìn trừng trừng người phụ nữ trước là người khác? Kiều Tâm Uyển, cô đừng tưởng ghê gớm. Con, anh cũng có một nửa đấy. Xoay người nhìn tiểu bảo bảo, lúc này đã nhắm mắt lại đang ngủ. Cái bộ dáng không phải nói là đáng yêu mà là rất rất đáng môi lại mím chặt. Vừa muốn nói gì, thì cửa phòng bệnh lúc này bị người đẩy ra. Trầm Thành đến.“Tâm Uyển. Ăn cơm.” Trầm thành vào cửa, mang theo hai cái bình giữ ấm thật to. Lúc này nhìn thấy Cố Học Võ thì sửng sốt một chút.“Lão Đại?” Sao anh ấy lại ở đây? Đưa mắt nhìn Kiều Tâm Uyển, cô cũng không kiêng dè, cười ôn nhu với Trầm Thành.“Anh yêu, người anh em tốt này của anh nói muốn đến thăm bảo bối của anh. Còn mua một đống đồ nữa.”Cô cao thêm giọng nhấn ba chữ anh em tốt’, Trầm Thành lập tức liền hiểu được, đi đến trước giường để hộp giữ nhiệt xuống, một tay ôm bả vai Kiều Tâm Uyển.“Có mệt hay không? Cục cưng có gây ầm ĩ cho em hay không?”“Không có.” Kiều Tâm Uyển lắc đầu, vẻ mặt hạnh phúc “Em thật sự rất tốt, con gái cũng rất ngoan, rất biết nghe lời. Giống em.”“Vậy là tốt rồi.” Trầm Thành nhẹ nhàng thở ra. Nhìn Cố Học Võ “Lão Đại. Cám ơn anh đã đến thăm bảo bối. Em sẽ chăm sóc bọn họ.”Ngụ ý chính là anh có thể đi rồi. Cố Học Võ nhìn Trầm Thành cùng Kiều Tâm Uyển ở trước mặt mình ân ái? Ánh mắt bình tĩnh không gợn sóng. Tầm mắt trở lại trên người đứa bé. Vừa định nói cái gì thì phát hiện Kiều mẹ đang há to miệng vẻ mặt quái miệng nhấp máy, mở miệng với Trầm Thành “Không có việc gì? Anh đi trước.”“Cám ơn lão Đại.”“Không tiễn.” Kiều Tâm Uyển sẽ không để mặt mũi cho anh, ánh mắt chỉ nhìn Trầm Thành “Trầm Thành, mấy thứ kia, em nghĩ cục cưng nhất định không thích. Anh ném đi.”Cố Học Võ còn chưa ra khỏi cửa. Lời của cô chính là cố ý nói cho anh nghe. Nhìn thấy bước chân của anh dừng một chút, cô tiếp tục mở miệng “Anh không biết đâu, anh em tốt của anh mà bế là cục cưng khóc ngay. Cục cưng cũng bị dọa tới rồi. Cục cưng nhất định sẽ không thích đồ mà anh ta tặng, anh đem ném hết đi.”Trầm Thành cũng thấy trên sofa phòng bệnh có một đống đồ dùng trẻ con, vẻ mặt có chút xấu hổ. Nhìn Kiều Tâm Uyển liếc mắt một cái “Thôi, ném đi rất uổng. Chút nữa xem người của phòng bệnh khác có cần không, chúng ta đưa cho người khác cũng được.”“Cám ơn, anh là tốt nhất.” Kiều Tâm Uyển thực vui vẻ, cũng không quản trưởng bối còn ở đây đã choàng tay ôm cổ Trầm Thành, hôn một cái lên mặt mặt Trầm Thành bất đắc dĩ “Em đó, nghịch ngợm muốn chết.”“Em đói bụng.” Kiều Tâm Uyển nhìn thấy hộp giữ ấm anh đặt ở đầu giường “Em muốn ăn cơm.”“Ừ.” Trầm Thành nở nụ cười “Tất cả đều là đồ ăn em thích. Anh đã mời giúp em một vú nuôi trong một tháng. Nhưng phải ngày mai mới có thể đến, dù sao thì thời gian cũng gấp quá.”“Không sao. Anh còn nhớ là được rồi.” Vẻ mặt Kiều Tâm Uyển hạnh phúc “Cục cưng thật hành phúc, có người ba tốt như vậy.”“Con bé là con gái anh mà. Đương nhiên anh sẽ đối với con tốt một chút.”“Chẳng lẽ anh không cần đối tốt với em một chút?” Kiều Tâm Uyển nhướng đôi mi thanh tú, vẻ mặt kiêu ngạo.“Anh cũng không dám. Con gái là tiểu công chúa của anh, còn em chính là nữ vương của anh.” Trầm Thành rụt rụt cổ, vẻ mặt thê nô vô cùng “Được rồi. Nữ vương bệ hạ, hiện tại có thể mời người ăn cơm chưa?”“Phê chuẩn.” Kiều Tâm Uyển cười đến vui vẻ, lúc này Cố Học Võ đi tới cửa phòng bệnh, cô cũng không nhìn anh, chỉ cùng Trầm Thành đùa với cùng thân thiết ăn đồ ăn anh lấy cho mình “Thơm quá.”Trong lòng Kiều Tâm Uyển tràn đầy thỏa mãn cùng hạnh phúc. Chủ động ngẩng đầu hôn lên mặt Trầm Thành một cái.“Trầm Thành, em yêu anh.”“Anh cũng yêu em.” Ánh mắt Trầm Thành sủng nịch. Biết rõ mọi điều trước mắt tất cả chỉ là diễn, cũng diễn quá nhập tâm, không thể tự kềm Học Võ không nhìn nữa, mở cửa, đi ra ngoài, rồi đóng cửa lại. Giống như bên trong mọi thứ đều không liên quan đến anh. Nhưng sau khi ra khỏi cửa, anh nắm tay thật chặt, vẻ mặt có phần ngưng rời khỏi, Kiều Tâm Uyển cũng không diễn nữa. Bởi vì mẹ đã ở đây. Từ thành phố C quay về không lâu, thì cô phát hiện mình mang thai. Đứa bé này cô vẫn luôn chờ mong nhưng cô và Cố Học Võ đã ly bất đắc dĩ phải lôi Trầm Thành ra làm lá chắn. Nói đứa nhỏ là của anh. May mà Trầm Thành cũng phối hợp, ở trước mặt ba mẹ cô đều không có lộ giờ Cố Học Võ dây dưa tới cửa. Cô càng muốn cho ba mẹ biết, đứa bé là con của Trầm Thành, không phải của Cố Học Võ. Quay sang, nhìn thấy vẻ mặt khiếp sợ của Kiều mẹ. Cô đột nhiên cảm thấy đồ ăn rất ngon, đem đồ ăn trước mặt giải quyết hết. Cô ngẩng đầu nhìn Kiều mẹ “Mẹ, bây giờ mẹ đã rõ chưa? Đứa bé là con của Trầm Thành, không phải của Cố Học Võ. Con và Trầm Thành sẽ kết hôn.”“Tâm Uyển. . . . . .”Đứa bé là của Trầm Thành? Nếu trước kia chưa thấy đứa bé, bà cũng tin như vậy. Nhưng bây giờ nhìn thấy khuôn mặt của đứa bé rõ ràng là cực kỳ giống Cố Học gái bây giờ đang diễn trò gì vậy, trong mắt Kiều mẹ tràn đầy lo lắng. Định nói cái gì, Trầm Thành lại như cảm nhận được tầm mắt của bà.“Bác gái, bác không cần lo lắng, con sẽ đối tốt với Tâm Uyển.” Trầm Thành cam đoan. Thu dọn đồ ăn rồi đổ chiếc bình thủy ra “Tâm Uyển, lại đây, uống canh đi.”“Uhm.” Kiều Tâm Uyển gật đầu. Nghĩ đến vừa rồi sắc mặt Cố Học Võ như ăn phải ruồi bọ, làm cho khoảng thời gian cô tối tăm tiêu tán không Học Võ, trước kia là tôi ngu, là tôi ngốc mới nhìn không ra, mới cho anh cơ hội tổn thương tôi. Về sau tôi sẽ không cho anh cơ hội, tôi xem anh làm thế nào để tổn thương Không đúng. Tôi không những không để cho anh có cơ hội tổn thương tôi. Tôi còn muốn cho anh biết, Kiều Tâm Uyển tôi cũng không phải là dễ chọc. Muốn cướp con gái tôi? Không chỉ nói cửa chính mà cửa sổ cũng không có đâu. Không tin, chúng ta cứ chờ coi.
Lần đầu tiên gặp mặt, cô thất tình chạy tới quán bar uống rượu giải sầu, bị anh cho là kẻ buôn bán ma túy bắt lại, giam giữ suốt một đêm. Lần thứ hai, cô thất nghiệp, tới KTV hát hò thì bị anh cho là gái gọi lại giam giữ suốt một thứ ba, hai gia đình sắp xếp bữa cơm xem mắt, anh nhướn mày nhìn cô vẻ mặt châm chọc “Sao thế này? Gà muốn hoàn lương à?”Rõ ràng là cô không cam tâm tình nguyện, hận không thể nhanh chóng thoát khỏi tên yêu ma này càng nhanh càng tốt. Cho đến một ngày, một người con gái tinh tế uyển chuyển xinh đẹp hơn cô xuất hiện; mỉm cười giúp anh chỉnh lại cà vạt, vẻ mặt dịu dàng nói “Anh thật là, lúc nào cũng vậy, ngay cả cái cà vạt cũng đeo không xong.”Anh chỉ cười, trên khuôn mặt hiện rõ nét nhu hòa. Một thoáng đó, trong lòng cô bỗng nhiên cảm thấy đau đớn.
Về nguyên gốc thì đây chỉ là ngoại truyện của bộ Cô Dâu Bất Đắc Dĩ nhưng Cô Dâu Bất Đắc Dĩ Phần 2 đã mang một hương vị mới cho thể loại ngôn tình hiện đại . Vẫn đâu đó chứa chan phận người đầy cam chịu, nỗi nhẫn nhịn và sự cô đơn trong chính hôn nhân của mình. * Nếu là con anh thì vì sao Kiều Tâm Uyển không dùng thủ đoạn như vậy để ở lại bên cạnh anh? Mà lại lựa chọn ly hôn với anh? Cô không phải nói là yêu anh nhất sao? Nếu không phải, vậy thì vì sao cô phải gạt anh? Nói cô mang thai sáu tháng? Lần đầu tiên Cố Học Võ có cảm giác hoang mang, mà cảm giác hoang mang này anh chưa bao giờ nghĩ lại là do Kiều Tâm Uyển gây ra. Nét dịu dàng trên gương mặt cô vừa rồi có chút không giống với hình ảnh của cô trong trí nhớ anh. Kiều Tâm Uyển có thể dịu dàng như vậy sao? Anh nhìn lầm rồi. Cảm giác dường như mỗi một lần nhìn thấy đều là bộ dạng Kiều Tâm Uyển nổi cơn điên. Mi tâm nhíu lại, anh cười mình không biết đang làm cái gì? Kiều Tâm Uyển mang thai có liên quan gì đến anh? Nếu cô nói cô mang thai sáu tháng vậy thì có quan hệ gì với anh đâu? Nếu đứa bé kia là của mày thì sao? Cũng không có quan hệ gì sao? Ánh mắt Cố Học Võ hơi hơi khép lại, nghĩ tới lời nói của Cố Học Văn, nếu đứa bé kia thật sự là của anh, thì đó chính là cháu đích tôn của Cố gia. * Mời bạn đọc tiếp tục chiêm nghiệm bộ truyện online hay để đón nhận cái kết bất ngờ đầy thú vị. Song, truyện Đoạt Vợ Cô Gái Yêu Phải Em Rồi và Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi là những truyện ngôn tình hay mà bạn có thể thưởng thức. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Cô Dâu Bất Đắc Dĩ Phần 2!
“Uhm.” Kiều Tâm Uyển mỉm cười, đón lấy cái hộp trên tay anh, đi đến trước giường mở ra, cầm bộ váy cưới cao cấp màu trắng được cắt may tinh xảo, khéo léo ra nhìn, ánh mắt đầy tán thưởng. Chiếc váy có thiết kế cúp ngực với đuôi cá thật dài, từng lớp lụa trắng rủ xuống nhìn vô cùng sang trọng trang không quản Cố Học Võ còn ở trong phòng, cô vọt tới bên người Trầm Thành dùng sức ôm lấy anh, hôn lên mặt anh một cái “Trầm Thành, rất đẹp, em rất thích”“Cảm ơn, em thích là được rồi.” Trầm Thành cong khóe môi, nhìn Kiều Tâm Uyển, mặc dù trong lòng rất khó chịu nhưng vẫn không biểu hiện ra mắt anh lướt qua Cố Học Võ rồi lại nhìn Kiều Tâm Uyển “Tâm Uyển, em đi mặc thử áo cưới đi, anh muốn nhìn thấy em mặc vào trông như thế nào lắm rồi.”Kiều Tâm Uyển sửng sốt một chút, nhưng đối diện với ánh mắt Trầm Thành cô lại gật đầu “Được, em đi thử luôn đây.”Cất bước đi về phía giường, cô tránh tầm mắt của Cố Học Võ, trong mắt có một tia rối rắm. Hai tay cô nắm chặt, vừa mới cầm lấy áo cưới liền nhìn thấy Cố Học Võ cất bước đi về hướng cửa, lúc đi qua Trầm Thành còn nhìn anh ta một cái thật sâu rồi không nói gì mà đi vừa đi, toàn thân Kiều Tâm Uyển như là mất hết sức lực, bàn tay cầm áo cưới thả xuống, ngồi ở trên giường không động thật sự mệt mỏi quá…Ý nghĩ vừa mới trở lại thì cơ thể đã bị người ta ôm lấy, vào lúc cô còn chưa kịp phản ứng Trầm Thành đã đè xuống.“Trầm…” Thành, đừng. Bản năng cô muốn cự tuyệt, hai tay chống ở trước ngực anh muốn đẩy ra. Trầm Thành không chịu, cứ ôm cô không chịu buông tay to ôm chặt thắt lưng của cô, không cho cô có cơ hội tránh thoát, mạnh mẽ hôn nên môi cô. Cô bị Trầm Thành dọa không biết phải phản ứng như thế nào. Môi lưỡi anh bá đạo tiến vào, nụ hôn mãnh liệt này hoàn toàn không giống anh. Kiều Tâm Uyển trước kia chưa từng nhìn thấy anh bá đạo, cường thế như vậy.“Ưm…” Đừng như vậy, cô khó chịu nhíu mày, giãy dụa càng dữ dội. Trầm Thành lại càng ôm chặt hơn. Quấn lấy lưỡi cô, buộc cô hòa nhịp theo không ghét hơi thở của anh, nhưng mà….Trong lòng quýnh lên, cô dùng sức đẩy Trầm Thành ra, rồi lui nhanh ra phía sau, ánh mắt có chút đề phòng nhìn Trầm Thành “Trầm Thành, anh… anh đừng như vậy.”“Vì sao không cho anh một bạt tai.” Vẻ mặt Trầm Thành có chút bi thương nhìn vẻ mặt của Kiều Tâm Uyển “Nói cho anh biết đi, vì sao không cho anh một bạt tai.”Hai tròng mắt anh nổi đỏ tơ máu, hơi thở rất nặng nề. Anh trừng mắt nhìn người phụ nữ trước mặt mà kích động muốn ngay lập tức nuốt luôn cô vào bụng.“Trầm Thành anh đừng như vậy.” Kiều Tâm Uyển hoảng sợ, cô không muốn tổn thương Trầm Thành, tuyệt đối không muốn.“Tâm Uyển.” Trầm Thành vẻ mặt đầy thống khổ, bất đắc dĩ và cả rối rắm. Đủ loại cảm xúc pha trộn vào nhau đang cuồn cuộn trong anh, nhìn vào đôi mắt cô, lòng anh lại càng chua sót nặng nề hơn “Ở trong lòng em có yêu anh một chút, dù chỉ là một chút thôi không?”Đôi mắt Kiều Tâm Uyển đột nhiên trợn to nhìn người trước mặt, bên trong hiện lên một tia khiếp sợ. Yêu sao? Yêu Trầm Thành.“Trầm Thành, em….”“Tâm Uyển.” Trầm Thành phát hiện anh đã sai rồi, thật sự sai rồi. Lúc Kiều Tâm Uyển cự tuyệt anh, anh đã thấy đau khổ. Nhưng lúc cô thật sự muốn ở bên anh, anh lại càng thấy đau khổ hơn.“Anh yêu em.” Tình yêu này, bắt đầu từ đau lòng, lúc anh phát hiện ra thì đã không khống chế được nữa. Nhiều năm qua, anh nhìn Tâm Uyển liên tục chao đảo, yêu đến đau đớn, yêu đến khờ đau lòng. Anh thấy cô không đáng bị như vậy. Nhưng Cố Học Võ cũng như anh em, bạn bè của anh. Anh không thể chỉ trích Cố Học Võ sao không yêu. Tình cảm không phải ai cũng có thể khống chế. Nhưng anh đau lòng cho Kiều Tâm Uyển rồi cứ dần dần đến cuối cùng anh lại không thể thoát khỏi ma chú biết rõ Kiều Tâm Uyển không yêu mình, anh càng biết rõ là cho dù anh có cố gắng thế nào cũng không thể loại Cố Học Võ ra khỏi lòng Kiều Tâm Uyển. Cô yêu Cố Học Võ, yêu đến mức hai người rõ ràng đã ly hôn, cô rõ ràng đã nhiều lần tự nói là sẽ quên đi quá khứ, nhưng Cố Học Võ vừa xuất hiện trước mặt cô thì toàn bộ quyết định, ý nghĩ của cô đều trở thành lời nói suông. Cô không có một chút năng lực chống lại Cố Học bất đắc dĩ, cô đấu tranh, anh đều hiểu. Nhưng hiểu là một chuyện còn chấp nhận là một chuyện khác. Anh dùng hết sức lực, muốn làm cho Kiều Tâm Uyển đừng si tình như vậy, đừng yêu Cố Học Võ như vậy nữa, yêu đến mức sợ mà thấy sợ hãi, chính là nói về Kiều Tâm Uyển. Cô rõ ràng không cần để ý, cũng không cần quan tâm đến Cố Học Võ. Nhưng mỗi một lần đối mặt với Cố Học Võ, cô luôn thiếu mấy phần khí thế. Cho nên anh lợi dụng chính mình, biến mình thành lá chắn. Mỗi một lần cô bất lực đối mặt với Cố Học Võ thì lại đẩy anh ra. Còn trong lòng cô anh không hề có một vị trí nào, một chút cũng Thành ơi Trầm Thành, mày tệ gì cũng được coi như là công tử danh môn chốn kinh đô mà lại làm cho mình trầm luân đến nông nỗi này sao, đây có được xem là bi ai không?Kiều Tâm Uyển im lặng, cô không biết nên nói gì, chỉ là cảm thấy vào lúc này nói cái gì cũng không ổn. Cô là người tồi tệ, tùy hứng và ích kỷ. Cô thừa nhận mỗi lần đối mặt với Cố Học Võ cô vẫn luôn có cảm giác chưa đấu đã thua, luôn thấy lo lắng, thấy không đủ tình huống vừa rồi nghe được lời của Cố Học Võ, cô thật sự phẫn lộ và tức giận. Anh xem cô là cái gì? Ở trong lòng anh cô là cái gì? Anh chấp nhận, hơn nữa lại không có tự tôn, không có nguyên tắc chấp nhận. Anh tổn thương cô, đúng tình hợp lý mà tổn thương. Không một chút lưu tình. Sức chống cự của cô kém lắm, cho dù trải qua nhiều chuyện như vậy cô vẫn phải cố gắng tăng cường sức chống cự cho mình. Nhưng cô phát hiện nó rất khó, thật sự rất miên chính mình, gây áp lực cho bản thân so với thực sự đối đầu với anh hai việc hoàn toàn khác đang cố gắng học cách, cố gắng làm cho mình không sợ nhưng lại phát hiện hình như đang hoàn toàn ngược lại. Dường như cô càng muốn thoát đi, không muốn phải đối mặt thì lại càng phải đối mặt với dà lại hình thành một vòng tuần hoàn ác tính. Rốt cuộc phải mất bao lâu cô mới có thể loại Cố Học Võ ra khỏi lòng mình? Cô không biết, thật sự không biết. Thời gian càng lâu lại trở thành cảm giác chột dạ. Sự chột dạ này làm cho cô bất lực, không tự giác liền đẩy Trầm Thành nàyrất không công bằng đối với Trầm Thành, cô cũng biết cho nên mỗi một lần Trầm Thành cầu hôn, cô lại không thể cự yêu không phải lần đầu tiên cô nghe Trầm Thành nói câu này, nhưng vẫn thấy bất đắc dĩ, chua sót, bối rối chẳng khác nào lần đầu. Ánh mắt liếc đến cái áo cưới trên giường, cô đi đến gấp áo cưới lại, cất vào trong hộp, xoay người đối mặt với Trầm Thành, trên mặt có bất đắc dĩ, thất vọng cùng tuyệt vọng, cô cắn môi, vẻ mặt có chút đau lòng“Trầm Thành, thực xin lỗi.”Cô sai rồi, cô căn bản không thể chấp nhận một tình cảm khác. Đối diện với ánh mắt Trầm Thành, ánh mắt của cô lần đầu tiên trở nên trong suốt không mang theo một chút cảm xúc như vậy.“Trầm Thành, thực xin lỗi.”Lại một lần nữa xin lỗi, Kiều Tâm Uyển nhìn Trầm Thành, nụ hôn vừa rồi cả sự tuyệt vọng trong mắt Trầm Thành đều khiến cô không thể trốn tránh“Trầm Thành mang về đi.”Cô bình tĩnh gỡ chiếc nhẫn trên tay xuống, bỏ lại trong hộp.“Trầm Thành, thực xin lỗi. Em không yêu anh nên không thể lấy anh.”Đối mặt với Cố Học Võ thế nào là chuyện của cô. Cô không thể đẩy Trầm Thành ra nữa, như thế không công bằng với anh. Ngữ điệu cô bình tĩnh, hoàn toàn không cảm xúc. Tâm trạng cô hiện tại đang rất tỉnh Thành giật mình, ngơ ngác nhìn Kiều Tâm Uyển trước mặt. Cô mím môi,nhìn vào ánh mắt anh, lần đầu tiên kiên định như thế.“Em vẫn thực tùy hứng, thực ích kỷ. Em chưa từng nghĩ đến cảm giác và lập trường của anh. Thực xin lỗi.”“Tâm Uyển.”“Em luôn nói với mình là phải quên Cố Học Võ. Nhưng mà rất khó, thực sự rất khó.” Đã lâu vậy rồi mà Cố Học Võ vẫn tràn ngập trong sinh mệnh của cô. Ngay cả mục tiêu cố gắng quên Cố Học Võ của cô cũng chính là vì Cố Học Võ. Anh đã ăn sâu vào xương tủy của cô. Tình yêu này đã bám rất lâu, lâu đến lỗi cô không thể nào nhổ bỏ được. Cho nên lúc giáp mặt với Cố Học Võ khí thế của cô luôn giảm đi một nửa.“Tâm Uyển.” Trầm Thành không biết nên nói gì. Kiều Tâm Uyển hoàn toàn không cho anh có cơ hội mở miệng.“Em sẽ cố gắng, em sẽ cố gắng quên anh ta. Em cũng cố gắng để mình không sợ anh ta, em lại càng cố gắng để mình kiên cường hơn. Sẽ cùng Bối Nhi sống trong một môi trường tràn ngập yêu thương, làm cho Bối Nhi vui vẻ lớn lên. Để em tự mình cố gắng, không phải dựa vào bất kì ai.”Những lời này, trước kia cô đã từng nói, nhưng đến bây giờ mới bắt đầu thực sự suy nghĩ đến. Đối diện với ánh mắt khiếp sợ của Trầm Thành, cô lại một lần nữa đem mấy thứ kia bỏ vào trong tay anh “Cứ như vậy được không Trầm Thành. Để em tự mình kiên cường, có cuộc sống của mình, không nghe theo, dựa dẫm vào bất cứ ai, em cũng sẽ cố gắng quên Cố Học Võ.” Cô cũng biết những việc đó rất khó, vô cùng khó nhưng từ hôm nay trở đi cô sẽ cố Trầm Thành đập mạnh và loạn nhịp sau một lúc lâu, không nghĩ tới kết quả như vậy, anh ngơ ngác nhìn vào mắt Kiều Tâm Uyển, môi mím chặt. Hai tay nắm chặt thành đột nhiên cảm thấy tuyệt vọng “Tâm Uyển, anh không ép em, vừa rồi là anh sai. Chúng ta vẫn giống như trước, em lấy anh đi. Anh sẽ cố gắng không tạo áp lực cho em. Được chứ?”“Không được.” Kiều Tâm Uyển lắc đầu cô quyết định chuyện gì rồi thì sẽ không thay đổi “Trầm Thành. Cố Học Võ không chịu giao con cho em thật ra là rất đúng. Ngay cả bản thân em còn không bảo vệ được thì làm sao bảo vệ con gái?”Từ hôm nay trở đi cô phải cố gắng làm một Kiều Tâm Uyển hoàn toàn mới, cho dù không có Trầm Thành cũng phải tự mình đối mặt với Cố Học Võ. Phải bảo vệ tốt con gái không cho con gái bị thương tổn Thành muốn nói gì lại cảm thấy toàn bộ ngôn ngữ đều trở nên yếu ớt, bất lực.
cô dâu bất đắc dĩ phần 2