Một đường nghiêng ngả lảo đảo khó khăn tiến về phía trước. Trải qua nhiều năm cậu rốt cuộc gặp được Bá Nhạc của mình, cuộc sống dần được cải thiện. Nhưng thiếu gia giả biết được chân tướng việc ôm nhầm lại không yên tâm muốn hại chết cậu. Một cuộc Anh cũng sẽ có một cuộc sống bình thường, như những người bình thường nếu không có ngày ấy. - Hắn: HÀN NHẬT PHONG, 16 tuổi, cũng mang trong mình một quá khứ chẳng có màu sắc của hạnh phúc. Mất mẹ khi mới 10 tuổi, từ đó ba hắn cũng ít quan tâm tới hắn. Tên truyện: Tiểu Bảo Mẫu, Tác giả: Ha HaNguồn Convert: Reine DunkelnThể loại: Siêu sắc, H nặng, NP Du Lịch. Thời Trang. Cuộc Sống. Tri Thức. Tổng Hợp. Thể Thao - Bóng Đá. Home / Tri Thức / truyện sắc nặng học đường. Truyện sắc nặng học đường. 04/02/2022. Tên truyện: tè Mặt Trời Nhỏ, Anh Yêu Em. Ngô Sở Hân kết hôn với anh cũng vì chị gái. Cứ ngỡ sau khi cuộc hôn nhân kết thúc thì họ sẽ trở lại quỹ đạo ban đầu. Nhưng sự dịu dàng ôn nhu của anh đã khiến trái tim cô rung động. Tình yêu cứ thế lớn dần trong cô, đến một ngày cô All In Love cùng với 29 chương, từng chương là đa số câu truyện rời rộc rạc từng diễn ra trong cuộc sống thường ngày của tác giả. Thực tế khi viết cuốn sách này, người sáng tác chỉ muốn lưu lại những điều ngọt ngào, tốt đẹp trong cuộc sống, để trong tương lai Cuộc Sống Muôn Màu Của Anh Chàng Mặt Than. Nội dung của câu chuyện xoay quanh về việc một tiểu thụ nhưng vẫn luôn nói với mọi người mình là thẳng nam đáng tiếc lại bị bẻ cong trong đêm tân hôn…. Mặt than trung khuyển hơi quỷ súc công VS (vô cùng, phi thường, đặc biệt Truyện Tiên+sắc+xám với tổng số 12961 truyện liên quan. Kho truyện Tiên+sắc+xám tổng hợp hay nhất - Page 1. TruyenFullVn.Net. HOME; THỂ LOẠI. Giống như một bức tranh, dùng bút pháp rực rỡ nhất và màu sắc dày đặc vẽ một cây anh đào. Có một nữ bác sĩ len lén hỏi anh uyTfHE. Phần 1 Website chuyển qua tên miền mới là các bạn muốn gửi truyện cứ gửi qua email [email protected] nhé! Tôi và đám bạn chia tay nhau để mỗi đứa bước riêng trên con đường riêng mình đã chọn. Đứa thì Nam tiến kiếm cơm sinh nhai, đứa thì quyết chí đi xuất khẩu lao động để đổi đời và đa số trong chúng tôi là đi học. Có đứa học đại học, đứa học cao đẳng, đứa học nghề…Bước xuống xe nhìn căn nhà ba tầng khang trang rộng rãi trên đường Nguyễn Văn Cừ người ra vào tấp nập. Đây là nhà O Dượng của tôi… ngôi nhà mà ông già bắt tôi ở mấy năm học đại học mặc kệ tôi nằng nặc đòi ở trọ. Tôi sẽ ở với O Hà và dượng Hưng từ ngày hôm nay và ông già đích thân mượn xe Kia morning của ông bạn đưa tôi lên. O Hà là con thứ tư của ông em ông nội tôi và hay đi lại nên cũng gần gũi dù đến đời tôi là thứ đời thứ ba. Ngày xưa khi tết đến tôi cũng cùng gia đình họ hàng đi vào chơi mấy lần nhưng căn nhà nay đã được tu sửa khang trang lắm.– Anh vào trong ngồi uống nước chờ em tí. O Hà tươi cười nói với bố vì khách đang đông quá nên không vào tiếp chuyện được.– O cứ làm đi… ông già nói rồi cũng chễm chệ đi vào ngồi xem phim.– Hải à… cháu sách đồ lên tầng 3 phòng ngoài cùng đó cháu. O bận tí… O Hà nhìn tôi tươi cười cái túi đồ tôi đi mạch lên tầng ba để cất đồ. Căn phòng khá rộng rãi và sạch sẽ cùng đồ dùng tiện nghi lắm. Một cái tủ, giường và đặc biệt là một con máy vi tính hình như là mới tinh. Cất đồ vào tủ tôi nhìn quanh căn phòng một hồi rồi đi rửa mặt mũi để đi xuống giới.– Anh lần sau vào thì nhớ gõ cửa nha… Hạnh lạnh lùng lên tiếng khi tôi đẩy cửa nhà vệ sinh đi vào.– Ok em… Nói xong tôi cũng sái bước đi nhanh vì tâm trạng bây giờ không muốn đôi co với Hạnh làm là cô con gái thứ hai của O và năm nay học lớp 12. Tôi đã gặp Hạnh mấy lần nhưng với cái tính chảnh như chó của cô em tôi chỉ muốn nắm lấy cổ đấm cho mấy phát cho hạ tức thôi. Cô em đáng ghét từng nào thì cô chị lại vui tính hòa nhã bấy nhiêu. Hồng là con gái đầu và năm nay đang đi học đại học năm hai tại ngôi trường tôi chuẩn bị vào học và hôm nay Hồng đi đâu không ở cơm trưa thì ông già cùng dượng chén chú chén anh rồi ông già lại bắt đầu bài ca muôn thuở. Nào là cháu nó ở đây O dượng cứ quản cho thật kỹ, nói không nghe thì cứ thế mà phang cho trận, anh nhờ O dượng… Tôi và Hạnh cùng Tươi cô em gái út chỉ biết cắm cúi ăn rồi nhìn lên màn hình xem tập phim Tom and lưng lên chiếc nệm ấm cúng và kia ức đau thương lại ùa về. Gặp Hạnh tôi lại nhớ đến em… mối tình đầu… người con gái đầu tiên đúng nghĩa của gặp em vào kỳ hè năm lớp 10 trong một buổi sinh nhật ông anh. Anh Lĩnh học trên tôi một khóa cùng xóm nên rất thân nhau và cái đêm sinh nhật ấy khi gặp em tôi đã bị em đánh đổ rồi. Em là Thuỷ học cùng lớp với Lĩnh và hơn tôi một tuổi. Thuỷ cao ráo xinh đẹp cùng nụ cười duyên tỏa nắng làm lòng tôi ngất ngây. Đêm hôm đó tôi ngồi tiếp rượu mấy ông anh trong nhóm bạn thân của anh Lĩnh và đang chém gió với cái Linh thì em đến ngồi cạnh.– Tí có tăng hai không bà? Thuỷ hỏi Linh sau khi gật đầu chào tôi lấy lệ. – Hôm nay ta là khách… tăng hai hay không thì tùy tâm chủ nhà chứ. Linh tinh nghịch quay qua tôi đá mắt trêu chọc.– Bạn Linh thì được chứ Linh thì… Tôi cũng lém lỉnh hài hước nhìn Thuỷ rồi trêu chọc Linh làm ca ba cười rôm rả.– Này này… Định lái máy bay à… Linh trêu chọc tôi khi thấy tôi say đắm nhìn em.– Sao bà nói bà yêu tôi mà… Mà nghe nói nghề lái máy bay tiền nhiều lắm à nha… Tôi châm chọc Linh thêm câu nữa thì Thuỷ xin phép ra ngoài gọi điện về xin bố mẹ tối nay ngủ nhà con quen Linh và nhóm bạn anh Lĩnh khá từ đầu năm lớp 10 rồi. Tôi và anh Lĩnh cùng nhóm bạn anh hay đi bia, game, bài bạc… Dù hơn tuổi nhưng anh em cứ tau mi, bà ông cho dễ sống nên thành quen rồi.– Thích cái Thuỷ hả… Linh quay qua hỏi nhỏ tôi.– Có lẽ vậy… tôi nhìn Linh trả lời rồi chạy lại mâm anh Lĩnh để anh hỏi cái gì hôm đó sau khi nhậu nhẹt tại nhà anh thì cả nhóm rủ nhau đi hát hò. Anh kêu tôi qua là để chạy đi lấy ít đồ tí về chơi cho nhiệt tình. Đêm hôm đó tại phòng vip quán karaoke ruột trong tiếng nhạc sập sình, ánh đèn mờ ảo cả đám hát hò bay nhảy trong cơn phê và chỉ có mỗi mình tôi và em là ngồi yên nhìn đám bạn bay. Cả nam cả nữ bay nhảy lắc lư đung đưa sau mỗi làn khói rít vào thở ra và thấy em đi ra thì tôi chớp ngay cơ hội để tiếp cận người đẹp.– Thuỷ thấy không vui à… Thấy Thuỷ đang đứng nơi hành lang nhìn xuống đường thì tôi tiến tới hỏi.– À không… Trong phòng hơi ngột nên ra đây tí. Thuỷ mỉm cười vuốt vuốt mái tóc trả lời…– Thế ta ra ngoài này làm ly cafe đi. Tôi nói xong mỉm cười rồi đi trước để em lại một mình như thể em đã đồng ý và em ngồi cafe hàn huyên vui vẻ. Ngồi nói chuyện mới biết em không thích đá đấm nên không chơi… em chỉ thi thoảng làm vài hơi cỏ Mỹ thôi các bác ạ. Tôi cũng nói với em là đá đấm, cỏ ke tôi không động mà em ý lườm tôi nhọn mỏ không tin các bác ạ. Em ý còn biết tôi rồi vì nghe mấy đứa trong xóm xì xào về tôi. Thuỷ còn bảo mấy em kết tôi lắm đó… đẹp trai… cao to… học giỏi… hài hước…Ngồi nói chuyện thêm một lúc thì tôi cũng xin được số Thuỷ rồi vào phòng cùng hội. Bay nhảy một hồi lâu nữa thì cả nhóm ra về. Tối hôm đó cả nhóm về nhà anh Lĩnh ngủ vì đã muộn. Tôi cũng hơi hơi mệt vì rượu và muộn rồi nên quyết định ở lại luôn. Nhà anh Lĩnh rộng rãi và bố mẹ anh dễ tính. Cả nhóm tập trung lại trong căn nhà cấp bốn rộng rãi phía sau nhà ngồi nói chuyện chém gió. Căn nhà khá rộng rãi và nhiều phòng nên nói chuyện một hồi thì thấy người thưa dần. Lúc đầu về đây tầm 6 7 mống cả nam và nữ nhưng chém gió hồi nhìn lại chỉ có mỗi mình tôi và Thuỷ cùng ông anh đang dựa lưng vào ghế ngồi ngủ.– Cái Linh đâu rồi Hải… Thuỷ hỏi tôi sau khi đảo mắt nhìn xung quanh một hồi không và Thuỷ đứng lên đi tìm Linh thì vào phòng thấy hai anh ả đang chìm đắm trong phim Hàn trên máy tính mà không thấy anh Lĩnh cùng con Linh đâu. Cả hai đi xung quanh tìm một hồi vì tôi biết Thuỷ lo lắng khi ở đây một mình với tôi. Tôi thì chẳng muốn đi tìm tẹo nào cả vì tôi đoán được anh ả ấy chắc lại đi tìm không gian riêng tư rồi với lại tìm làm gì khi có em bên cạnh như vậy chứ. Nhưng tôi cũng đành đảo quanh cùng nhà với Thuỷ để tìm đôi cẩu nam nữ kia…– Um… ứ… Pạch pạch…Tôi và Thuỷ đi đến gần nhà tắm thì nghe âm thanh nhè nhẹ vang lên trong màn đêm tĩnh mịch. Tôi không biết Thuỷ có nghe thấy và có hiểu hay không nhưng tôi dám chắc trong căn phòng tắm là chim đang ăn mồi nên hơi khựng bước. Thuỷ đi lên một đoạn nữa và đứng im một lúc thì mặt đỏ như gấc quay lại cúi gằm đi vào nhà… Tôi và Thuỷ lại ngồi trong phòng khách nói chuyện nhưng giờ cả hai đều ngượng ngượng mất tự nhiên để chờ đôi cẩu nam nữ vào.– Biết thế này lúc nãi Thủy về rồi… Thuỷ hai tay khoanh trước ngực nói đầy uất ức.– Thuỷ thấy không vui sao? Tôi lém lỉnh trêu chọc…– Tự dưng bỏ mình đây một mình… Thủy vừa nói vừa đảo mắt ra cửa.– Ủa ủa… một mình… Hai mình đó chứ… tôi vừa nói vừa đảo mắt xung quanh phòng cười nói.– Um. Thì hai mình… con Linh này tí chết với tui… hừ. Biểu hiện của Thuỷ thật đáng yêu làm sao.– Chắc hai anh ả đó đi bộ hàn huyên tâm sự tí thôi mà…– Thiếu gì lúc làm cái chuyện khỉ gió đó mà lúc này chứ… hik hik…– Chuyện khỉ gió… Chuyện gì? Tôi giả vờ ngây thơ hỏi…– À à… mà thôi đừng giả nai nữa… Thuỷ biết vừa lỡ lời nên hơi ngại nhưng thấy vẻ mặt hớn hở trêu chọc của tôi thì lườm lườm nói toạc móng heo…– Thì họ yêu nhau mà… Yêu nhau mà… Tôi vừa nói vừa cười tủm tỉm nhưng không dám nhìn thẳng mặt kẹt… cọt kẹt… Một tiếng động quen thuộc ấy vanh vọng nho nhỏ ấy vào tai. Tôi biết, Thuỷ biết âm thanh ấy phát ra từ phía căn phòng đầu kia và đó là âm thanh của chiếc giường khi có người nhún nhảy. Cả hai đỏ mặt cúi gằm không ai nói ai câu gì nữa vì cái hoàn cảnh quá trớ trêu.– Hình như đêm nay chắc Thuỷ với Hải là đơn côi lẻ bỏng thôi… Hihi. Tôi cố gắng trêu Thuỷ để bớt cái không khí ngại ngùng này…– Có lẽ vậy… Thuỷ cũng gượng cười khi khuôn mặt đỏ tía tai…Rồi thì Linh và Lĩnh cũng vui vẻ yêu thương quay lại căn nhà rồi ba nam ba nữ chia nhau ra ngủ đến tận trưa hôm sau. Tôi dậy thì Thuỷ và Linh cùng mấy ông đã ra về lúc thời gian cứ đăng ký sms100 rồi nhắn tin với Thuỷ suốt và có lúc thì lại lên yahoo nói chuyện. Chém gió đủ thứ trên đời giới đất và khi đi học ăn rồi cứ tranh thủ 5p ra chơi để chạy sang lớp Thuỷ để có thể nhìn em một lúc. Cả hai vẫn nói chuyện vui vẻ như hai người bạn thân thiết chứ tôi chưa dám thổ lộ vì chưa biết ý Thuỷ thế nào?Đi chơi với hội anh Lĩnh thì mấy ổng lại trêu này trêu nọ tôi cũng mặc kệ vì ông đú lại được mấy cái miệng kia. Tôi chơi nhởi có tiếng nhưng học hành cũng không đến nội ngu dốt mà cứ bình thường sàn sàn cái lớp chọn vậy. Trong lớp tôi cũng để ý tăm tia mấy em nhưng cũng chỉ nói chuyện chém gió hòa đồng vậy thôi chứ không có lấn sân lắm. Tôi đẹp trai và khi nào cũng rủng rỉnh mấy trăm bạc trong người nên tự tin lắm. Bọn con gái trong lớp cũng có đôi đứa để mắt đến tôi nhưng cái lớp chọn con gái nó lo học nên chưa biết chau chuốt cho lắm và tôi biết có yêu thì cũng khó sơ múi nên và Thuỷ cứ nói chuyện miết thành thói quen. Một hôm mà không nói chuyện với em là lòng tôi thấy bứt rứt lắm. Tối tối online yahoo là nhắn tin cho Thuỷ liền và Thuỷ cũng inbox lại ngay khi mới online…Cứ thế cho đến ngày học cuối cùng để nghỉ tết thì tôi chạy sang lớp Thuỷ chơi. Gần tết nên học hành gì đâu chỉ đi cho có rồi về chứ đứa nào cũng vậy cả… tâm trạng nào nữa mà học với hành.– Tết này Hải xuống chở Thuỷ đi chơi nha… Tôi thấy Thuỷ đang đứng chờ hành lang với Linh thì tiến đến. Cái Linh biết ý nheo mắt với tôi cái rồi chạy vô lớp. Khi còn hai đứa tôi nói lí nhí…– Tết Hải không định xuống nhà Thuỷ chơi cũng nên… Thuỷ lườm lườm tôi mới ghê.– Có chứ… Hải làm xe lai free cho Thuỷ tết này nha… Tôi gãi gãi đầu trêu Thuỷ.– Um… Nói xong thì Thuỷ cũng chạy vào lớp khi nghe tiếng trống trường như thể là học sinh ngoan gương mẫu chạy về lớp mà lòng vui mừng lắm. Cứ nhâm nhi mấy câu hát yêu đời làm như thể vừa vớ được một bọc tiền to đùng tết ngày đêm nói chuyện với Thuỷ qua điện thoại hay yahoo thần thánh năm nào. Tôi đã ngỏ lời mấy lần xuống chở cô nàng đi chơi nhưng cô nàng cứ bận việc hoài hay lảng tránh nên cũng chán nản. Chán chán thế là theo mấy ông anh với mấy cha trung niên đi đánh bài rồi lân la chơi xóc địa. Đêm hôm ấy chơi cò rỉa nhưng đỏ ơi là đỏ kiếm được gần năm triệu tiêu tết là viễn lý do đi công việc chuồn ngày. Nhìn đồng hồ thì thấy mới có tám giờ hơn nên đang định rủ mấy mống bạn đi cafe cà pháo rồi mai rủ nhau đi shopping các kiểu cho vui thì thấy Thuỷ điện đến.– Ô la… Tôi vừa đi vừa nghe máy.– Đang làm gì vậy ông tướng… Vẫn là chất giọng ngọt ngào vang lên trong điện thoại.– Đang đi nhặt ống bơ kiếm tiền tiêu tết thôi tiểu thư…– Thế bắt cho Thuỷ mấy con chuồn chuồn với nha… hihi… Ả ta châm chọc mình với ghê.– Có chim thôi chứ chuồn chuồn không bắt được…– Gớm… cafe đê… Thuỷ dí dỏm.– Ok. Cho địa chỉ cụ thể đi nàng… Tôi cũng không hứng thú lắm vì kiểu gì mà chả có Linh Lĩnh cùng mấy đứa bạn nàng.– Không muốn đi thì thôi vậy… Giọng giận hờn của bọn con gái.– Có mà… địa chỉ mới đến được chứ bộ. Tôi theo quán tính lật đật giải thích với nàng…– Hihi… xuống nhà Thuỷ đi… Cười cười thích thú nói xong em cúp máy để thằng cu đứng mình chưa hiểu mô tê người một hồi lâu thì tôi vui sướng chạy một mạch về nhà thay bộ đồ cho chuẩn soái ca nhưng niềm vui dập tắt khi con xe máy duy nhất trong nhà ông già lại đi mất rồi.– Alo mày đâu đó tau mượn con xe hồi coi…– Anh cho em mượn con xe hồi he…– Anh… xe đâu em mượn đi cua con ghẹ tí nào… ở nhà đó mà khi trả xăng nhớ đầy bình nha…Alo một vòng cuối cùng cũng mượn được con xe của ông anh con bác ruột. Thế là lao lên con chiến mã đạp một mạch ra nhà bác lấy xe đi cho kịp giờ cái thời đó xe máy còn hiếm hoi lắm chứ méo nhiều như giờ đâu. Mượn được con xe hoa cả mắt và khi đó mượn được con sirius là ngon lắm rồi các bác ạ….– Đang ở ngoài cổng nè nàng… Tôi vuốt vuốt mái tóc cho chỉnh tề rồi gọi điện thoại cho Thuỷ.– Ai là nàng hả… vào đi ông tướng… Thuỷ ngọt ngào lên tiếng.– Nhà có chó không… haha…Nói xong thì cũng vít ga nhẹ nhàng đi vào. Nhà Thuỷ tôi có đến mấy lần nhưng chưa khi nào đến một mình cả. Nhà em thuộc dạng giàu có nhất nhì cái huyện tôi ở nên khang trang lắm và còn nuôi con chó béc giê to chả bá nhìn sợ thun chim luôn.– Nhìn gì mà ghê vậy… Thuỷ lườm lườm tôi khi thấy tôi ngẩn người nhìn em.– Ồ… ồ… cây đào đẹp thật đó… Tôi cười cười chạy đến nhìn cành đào của nhà em trầm trồ khen lấy khen để.– Hihi… Bố mẹ Thuỷ về quê ngoại rồi… Thuỷ giải thích khi nhìn thấy tôi cứ ngó ngược ngó xuôi.– Hihi… Không những đẹp gái mà còn thông minh nữa… Tôi tiến đến ngồi vào ghế đối diện em nói…– Không phải hoa đào đẹp nữa à… Vừa nói vừa tủm tỉm cười…– Không có ai ở nhà vậy sao đi cafe được… nói chuyện hồi thì tôi hỏi câu ngu người.– O thích ở đây chơi thì Hải đi cafe đi…Đang miên man nghĩ về em thì cái Hồng đẩy cửa bước vào phòng từ lúc nào. Hồng gọi tận mấy tiếng tôi mới choảng tỉnh về thực tại…– Anh Hải nghĩ về em nào mà ngẩn ngơ vậy… Hồng dí dỏm trêu chọc tôi khi kéo chiếc ghế nơi bàn học ra ngồi.– Có đâu… Tôi ngồi dậy tỉnh bơ đáp.– Anh nghĩ đi mai em đưa anh lên trường nhập học he… Nói xong Hồng cười duyên dáng chào tôi rồi về hơn tôi một tuổi và là sinh viên năm hai cùng ngành cùng trường tôi chuẩn bị nhập học. Cô chị thì thân thiện hòa nhã như vậy mà cô em Hạnh lại chảnh chó thế không biết? Hai chị em ruột ngoài điểm cao ráo xinh đẹp thì tôi chẳng thấy giống nhau ở điểm nào nữa cả…Nằm ngủ một giấc thì tôi tỉnh dậy bật cái máy tính lên tải yahoo về rồi mở bản nhạc nghe cho đỡ nhàm chán. Nghịch mạng một hồi cũng chán nên tôi đi xuống nhà giới xem có gì cần phụ không? Trước khi lên đây mẹ đã căn dặn đủ điều nào là lúc rảnh thì giúp O dượng đôi công việc nhà với một tờ đống thứ trời ơi đất hỡi…O dượng kinh doanh thành đạt lắm nên khách ra khách vào nườm nượp cả lên. Hai cô kế toán cùng cô em bán hàng xinh đẹp và vui tính phết. Tôi đứng nhâm nhi ly nước đánh giá từng người rồi rảo bước đi lại ghế ngồi xem dượng Hưng đánh cờ.– Anh Hưng ra xem hai đứa nó sửa được cái máy chưa còn đi lắp cho khách anh… Đang đánh cờ thì O Hà gọi với dượng đi ra kiểm tra thợ mới tuyển sửa máy móc thế nào.– Cháu ra xem hai thằng quỷ đó sửa thế nào cho dượng cái… Có mấy cái cỏn con đó mà bày mãi không xong. Dượng mất hứng quay qua phía tôi nói…Bất đắc dĩ tôi lê chân đi ra phía sau nhà theo lời dượng. Công việc kinh doanh của ông già tôi cũng như gì dượng nhưng chỉ có điều gì dượng làm ở thành phố còn gia đình tôi làm ở huyện thôi. Khi ở nhà tôi cũng hay phụ ông bà để kiếm đôi đồng bỏ túi nên cũng không lạ lẫm gì mấy cái máy móc ấy…– Con này hỏng Ic rồi… Tôi nhìn hai ông anh nhìn lớn hơn tôi vài ba tuổi ngồi sửa nói làm hai ông nhìn tôi rồi lại nhìn nhau.– Đánh lửa ầm ầm ri mà hư ic à… Ông anh nghi hoặc nhìn tôi nói…– Anh thay Ic coi cái van khóa có đóng mở không… Nói xong tôi quay lưng đi vào mặc kệ hai ông ngơ ngác nhìn tôi. Cuộc sống gia đình của anh chị dần trôi theo thường nhật, vậy mà khi người ta tưởng mình nắm hạnh phúc trong tay rồi, cũng là lúc hạnh phúc bắt đầu rẽ sang một hướng khác. Một ngày sinh nhật chị, tan sở, anh tranh thủ về sớm với chị. Anh mua bó hoa, vèo vèo băng qua con đường từ cơ quan về nhà. Rầm! Trời tối sầm, anh không còn thấy gì nữa, chỉ biết mình đã va vào một vật gì đó có hình thù giống con khủng long. Trắng! Là màu sắc anh nhìn thấy khi mở mắt ra, xung quanh đều trắng, bức tường trắng, ô cửa sổ đầy nắng, giường trắng, gian phòng màu trắng và toàn thân anh cũng trắng toát những dải băng! Trống rỗng! Là cảm giác anh có khi cố đưa tay nắm lấy tay chị, anh hốt hoảng “tay mình đâu rồi nhỉ”, anh muốn nắm lấy tay của chị, vậy mà… Hoa hồng! Là chấm đỏ đau lòng mà anh thấy khi lành vết thương về nhà. Anh đau lòng vì bản thân mình. Lo sợ mai kia mốt nọ, anh không còn cánh tay nữa, ai sẽ nâng đỡ chị, chờ che chị, một cánh tay có thể ôm chị trọn vẹn vào lòng không? Rồi cuộc sống của anh và chị sẽ ra sao? Một mình chị có khó khăn không khi còn phải lo thêm một cánh tay của anh nữa . Đen! Là màu cô độc của chính anh trong tâm hồn mình. Anh u buồn, tuyệt vọng và tự trói mình trong chính căn nhà đầy hạnh phúc của anh. Anh thấy căn nhà màu hồng này chỉ có mình anh mang màu đen ảm đạm vô duyên hết sức. Chị vẫn sớm hôm tất bật với công việc và lo lắng cho anh, anh muốn đưa tay nắm tay chị, anh vẫn còn tay để nắm, vậy mà anh lại bất lực và không muốn sử dụng cánh tay còn lại, anh hèn nhát quá rồi! Ngày sinh nhật chị năm nay, anh biết mà cố tình không biết, anh làm vẻ lạnh lùng, anh không thể ôm hoa tặng chị, anh không muốn mình ôm hoa bằng một cánh tay. Tối đó, chị mỏi mệt, chị chẳng có thời gian nhớ rằng hôm nay sinh nhật mình. Rồi chị chợt đưa tay xoa cái mặt dây chuyền trước cổ, chị mỉm cười, lần đầu tiên sau khi anh trở về từ bệnh viện, chị chưa cho anh biết một bí mật, giờ chị muốn anh biết. Chị đến cạnh anh, và hỏi anh “Anh còn nhớ chiếc nhẫn cưới của anh ở đâu không?” Anh giật mình, ừ nhỉ, khi ta không còn đôi tay nữa thì cảm giác đeo nhẫn anh cũng chẳng có, anh quên mất chiếc nhẫn rồi! Anh loay hoay suy nghĩ, chắc khi mình phẫu thuật bác sĩ đã đem đi rồi, anh thấy muốn khóc, rồi anh khóc to, anh nói “Anh xin lỗi, xin lỗi vì anh không thể đeo được chiếc nhẫn ấy, anh không thể đeo lại được!” Chị nhẹ nhàng đến bên anh, chị chìa cái mặt dây chuyền trước cổ chị cho anh xem, đó là 2 chiếc nhẫn cưới được lồng vào dây chuyền; chị khẽ nói, “Khi anh không còn đôi tay nữa, cuộc sống vẫn cứ trôi không ngừng, vẫn cay đắng, ngọt ngào. Chiếc nhẫn ấy em cũng không đeo nữa, em lồng chúng vào nhau, và đeo lên cổ, đeo lên gần phía trái tim em! Em yêu anh! Và vẫn yêu anh! Hai chiếc nhẫn này em sẽ đeo như thế đến suốt đời, để nhắc em nhớ rằng, chúng ta vẫn còn có nhau, ta vẫn còn yêu nhau, và như thế, em sẽ đeo luôn phần của anh, em sẽ cố gắng sống cùng anh để nâng đỡ 2 chiếc nhẫn bên cạnh trái tim em.” Anh không nói, không khóc, anh đang yêu, anh vẫn đang được yêu. Chị là người phụ nữ anh chọn. Anh nhớ lại con bé hàng xóm, con bé hay nói chuyện với anh mỗi buổi chiều trước khi gặp tai nạn, con bé đọc đâu đó rồi kể anh nghe rằng “…khi người yêu con bị cụt chân, con hãy là chiếc nạng vững chắc cho đời họ…” …Uhm thì anh cụt tay , chị không phải là cánh tay đỡ anh, chị chỉ cần anh dùng trái tim anh đỡ 2 chiếc nhẫn cùng chị suốt cụôc đời này . Đôi khi cuộc sống tưởng hoàn hảo thì nó lại khập khiễng, nhưng vì điều đó ta mới biết họ có ý nghĩa quan trọng trong trái tim ta đến mức nào. Những điều hay không nhất thiết chỉ có trên sách vở, giữa cuộc đời thực hãy còn nhiều những câu chuyện tình yêu thầm lặng, không tên nhưng nhiều ý nghĩa! - Đây là câu chuyện về một cậu bé rất thích vẽ. Một ngày nọ, cậu bé nhận được một điều vô cùng nhiệm màu và làm thế nào mà điều kỳ diệu đó dạy cậu bé một bài học quý báu chính là phần trọng tâm của câu chuyện – Madhavi vaidya Một buổi tối tuyệt đẹp được tô điểm bằng ánh trăng khuyết lắp đầy bầu trời bằng ánh sáng lung linh, một thứ ánh sáng bàng bạc chen lẫn giữa những đám mây. Một vài giọt ánh sáng len lõi trên ngọn núi c ạnh một chiếc hồ yên ã, đã làm cho không gian huyền bí có một khoảng cách thật xa trong ảo ảnh. Có cảm giác như đêm tối đang dần dần nhường chỗ cho bình minh đến ôm chặt lấy bầu trời. Và như thể nó đang chờ đôi cánh của không trung trải chiếc chăn ánh sáng ra khắp màn đêm huyền bí của buổi tối. Một cậu bé, như là một vị khán giả của trò chơi trốn tìm ma thuật của màn đêm và bình minh, đang ngồi một mình ở một góc hồ, đang suy ngẫm, tận hưởng khung cảnh yên bình. “Thật tuyệt vời”, thầy Murthy nói. “Đúng thật là một tác phẩm nghệ thuật.” “Em cám ơn thầy.” Kabir đáp lại. “Tuy nhiên, cần phải thêm một chút pha trộn màu sắc nữa mới hoàn chỉnh bức vẽ.” thầy Murthy nói thêm. “Nhưng trường chúng ta đâu còn đủ màu dự trữ, thưa thầy.” Kabir buồn bã nói trong khi đang dọn dẹp mọi dụng cụ vào cặp để sẵn sàng cho cuộc phiêu lưu yêu thích của cậu bé trong khu rừng gần làng. Trước khi thầy Murthy nhận xét thêm thì Kabir đã nhanh chóng chào tạm biệt thầy và biến mất hút. Cậu bé bước đi với chiếc cặp lỉnh kỉnh, tay vẫn cầm bức tranh tỳ vào ngực, cậu vẫn cứ đi, đi mãi. Chân đá những viên sỏi nhỏ trên đường, mắt liếc nhìn những chú chim trên cây, cậu bé đang hướng đến gần khu rừng. Mệt mỏi và buồn bã, Kabir ngồi nghỉ ở bờ hồ, nơi cậu rất thích. Rồi cậu quay sang nhìn bức vẽ của mình, cậu chỉ ước sao mình có thêm màu vẽ để hoàn thành bức tranh này. Kabir cực kỳ mê vẽ. Vẽ chính là niềm đam mê của cậu. Cậu bé thích được vẽ, rồi tô bức tranh với đủ thứ màu sắc. Nhưng trường làng lại không có khả năng trang bị đủ màu cho học sinh. Chính vì vậy mà tụi học sinh phải biết tự hài lòng với những màu vẽ đã có. Cũng có người may mắn một lần khi có đủ màu để hoàn thành bức tranh, nhưng rất hiếm. Kabir bắt đầu nức nở khóc khi cứ nhìn mãi vào bức vẽ. Cậu cứ suy nghĩ mong lung trước khi cậu nhận ra một giọt nước mắt đã rơi xuống bước tranh. Chỗ ấy hơi loan màu một tý, nhưng Kabir chẳng mảy may để ý vì cậu quá buồn. Cậu bé tự nhủ bản thân “Dù sao đi nữa, mình cũng không thể hoàn thành bức tranh chỉ với vài màu.” “Xin chào.” Một giọng nói lạ vang lên. Thoạt đầu, Kabir nghĩ mình bị hoang tưởng nên không chú ý lắm. “Tại sao cậu buồn vậy?” Lại là giọng nói lạ đó, nó phát ra từ đâu đó. Bây giờ thì Kabir chắc chắn là ai đó đang nói chuyện với mình. Cậu bé hơi sợ một tý. “Tôi hỏi tại sao cậu khóc?” lắng nghe hướng giọng nói vang lên, Kabir nhìn sang phải. Chỉ có một bông hoa màu vàng đang lắc lư thôi. “Ồ đúng rồi, tôi đây. Tôi là Cúc vàng.” Kabir giật ngược về phía sau, cậu bé thật sự hoảng sợ với những gì cậu vừa trải qua. Một bông hoa đang nói chuyện với cậu bé. “Này! Đừng sợ, tôi không hại cậu đâu. Tôi chỉ là một bông hoa bình thường bị kẹt cả thân cây ở đây, cậu thấy đấy, tôi không di chuyển được gì hết. Tôi chỉ có thể lung lay như thế này thôi. Nhưng tôi có thể nói chuyện được với con người đấy!” Kabir vẫn chưa hoàn hồn để tin những gì mà cậu vừa thấy. Cậu bé vẫn cứ nhìn chằm chằm bông hoa trong ngạc nhiên. “A ha… chà, bây giờ cậu đến gần hơn nhé, hãy tin tưởng tôi cậu bé à. Tôi chỉ là một bông hoa và tôi muốn giúp cậu. Cậu trông buồn quá.” “Ừ...ừm… tôi… tôi đang… nhưng…! Kabir lấy hết can đảm để nói từng chữ một. “Được rồi, bây giờ tôi sẽ nói cậu đang nghĩ gì nhé?” “Cậu biết à?” Kabir ngạc nhiên hỏi. “Biết chứ. Cậu thích màu sắc lắm. Cậu cũng yêu vẽ nữa, nhưng cậu không có đủ màu để vẽ đúng không nào?” Kabir tròn xoe mắt, cậu bé lúng túng đến nỗi không trả lời có được. “Hehehe, có phải cậu đang tự hỏi là tại sao tôi lại có thể đọc được suy nghĩ của cậu đúng không? À, Chúa ban tặng đấy. Thật ra mọi người trên hành tinh này đều có, nhưng chúng chưa nhận ra khả năng đó thôi. Tôi đã nhận ra được điều đó, và như cậu thấy đấy, tôi đang nói chuyện đây này.” Tất cả thật sự rất đáng sợ và hoảng loạn với Kabir, nhưng vì sự hiếu kỳ, cậu tiếp tục cuộc trò chuyện với bông hoa. “Cậu thật sự có thể nói à? Chao ôi! Thật nhiệm màu. Làm sao được… à, cậu vừa mới nói… Ý tôi là… cậu biết đấy…” Thấy tình cảnh đáng thương của Kabir, Cúc vàng nói thên. “À, tôi hoàn toàn hiểu tại sao lại căng thẳng đến vậy. Nhưng cậu phải tin rằng tôi có thể nói và cũng có thể giúp được cậu.” “Bằng cách nào?” Kabir hoang mang hỏi. “Ý tôi là cậu biết rõ khó khăn của tôi, vậy làm thế nào để giải quyết?” Kabir không đủ kiên nhẫn liền ngắt lời bông hoa kia. “Ừ thì, như cậu biết đấy, tôi thu hút rất nhiều bướm đến hút mật hoa. Để hút mật, các chú bướm sẽ đậu trên cánh hoa và chỉ chú tâm đến việc lấy mật thôi. Cậu biết cái gì làm những chú bướm xinh đẹp không? Đó là màu sắc trên đôi cánh của chúng đấy. Tôi nói đúng không?” “Rất đúng.” Kabir đáp lại, nhưng vẫn chưa hiểu ý bông hoa lắm. “Đôi cánh của chúng được tô điểm vô vàn sắc màu. Vì vậy, khi những chú bướm ấy đậu trên cánh hoa, cậu hãy nhẹ nhàng bắt một con rồi dùng ngón tay quét lên đôi cánh. Sau đó cậu sẽ thấy màu trên ngón tay là những màu đã được thu thập trong hộp rồi. “Tôi có thể làm vậy thật à? Kỳ lạ thật đấy. Điều đó có thể xảy ra sao?” “Có thể chứ! Khi tôi có thể nói, thì chuyện gì mà không xảy ra được chứ?” Cúc vàng giải thích. “Như tôi đã nói, Chúa đều tặng quà cho mọi người mà.” “Những chú bướm mang rất nhiều màu sắc tự nhiên và rực rỡ, vì vậy, cậu có thể vẽ và tô những bức tranh của cậu với muôn vàn sắc màu. Cậu có thể bắt những chú bướm đó, nhưng phải thật cẩn thận, không được làm hại chúng đó. Chúng rất đẹp và là sinh vật dễ bị thương, cho nên phải TUYỆT ĐỐI CẨN THẬN!” bông hoa căn dặn với giọng nghiêm khắc. “Tôi không thể tin nổi, chuyện này thật sự rất lạ lùng. Giờ đây tôi đã có thể hoàn thành bức vẽ của mình rồi. Cám ơn rất nhiều, bạn của tôi ơi. Bạn đã mang niềm vui đến cho tôi. Chào nhé, ngày mai tôi sẽ quay lại. Tôi muốn vẽ, muốn tô thật thật nhiều. Tạm biệt. Hẹn gặp lại.” Rồi Kabir bắt đầu chạy như bay về nhà. “Tạm biệt. Nhớ quay lại đó…” Bông hoa vẫn cứ nói với theo Kabir lúc cậu ấy chạy biến khỏi khu rừng. Từ đó, Kabir vẽ thật nhiều, tô thật nhhiều với bao nhiêu là màu sắc sống động. “Bây giờ mình đã có thể có bao nhiêu màu mà mình muốn rồi.” cậu bé thì thầm một mình. Ngày hôm sau, Kabir lại đến chỗ bông hoa. Có một chú bướm tuyệt đẹp và đầy màu sắc đang đậu trên cánh hoa. Chao ôi!” Cậu bé nhẹ nhàng, từ từ bước lại gần và nhanh chống bắt lấy chú bướm. Cậu bé vội vàng dùng ngón tay quét nhẹ lên cánh bướm rồi quan sát. Một loạt các sắc màu Xanh dương này, Xanh lá, Vàng nắng nữa. Kabir giữ lấy chú bướm một tay, rồi đặt bảng màu xuống đất. Sau đó, cậu vuốt nhẹ ngón tay lên bảng màu cho đến khi đủ màu mà cậu cần. “Bây giờ thì đủ rồi, đừng lấy quá nhiều vì như vậy sẽ làm chú bướm đau đấy. Thả nó ra đi.” Cúc vàng nhắc nhở. Kabir làm theo. Cậu bé nhìn những lọ màu của mình. Cậu lại một lần nữa không thể tin vào phép nhiệm màu này. Màu vàng, xanh dương, xanh lá, cậu bé vui mừng khôn xiết khi đã thu thập đầy đủ. Các sắc màu ấy thật đẹp, thật tự nhiên và rất rực rỡ, không giống như các loại màu nhân tạo khác. Kabir mỉm cười và không biết phải cảm ơn cúc vàng như thế nào cho đủ. Hoa cúc vàng cũng rất vui khi thấy Kabir vui vẻ. “Thỉnh thoảng Chúa sẽ tặng cậu những thứ cậu cần theo những cách khác nhau, nhưng chỉ khi cậu thật sự cần đến nó. Cậu phải quý trọng món quà đó.” Bông hoa thản nhiên nói. Không thể giải thích gì thêm, Kabir vội vàng nói. “Ồ, à, tôi không thể chờ để vẽ được nữa, tôi về nhà nha. Ngày mai tôi sẽ mang bức tranh đến đây luôn.” “Được rồi.” Cúc vàng chào tạm biệt. Ngày sau đó, Kabir trở lại cùng với bức vẽ của cậu và thích thú chỉ cho Cúc vàng xem. “Thật sự rất đẹp, thấy không, cậu cũng được chúa ban tặng rồi đấy, cậu bé.” “Ôi, tôi thích những màu sắc này lắm. Tôi đã vẽ cả đêm cho đến khi các lọ màu hết sạch đấy. Vì vậy, cậu biết đấy, tôi đến đây để tìm thêm một ít màu nữa. Chà, mấy chú bướm đâu hết rồi nhỉ? Tôi không thể chờ để bắt chúng.” “Phải kiên nhẫn chứ. A nó đây rồi.” Có một chú bướm đang lượn quanh bông hoa. Chú bướm lần này mang một màu vàng chanh nhạt với chấm đỏ mờ mờ. Kabir rất vui mừng. Cậu từ tốn tiếp cận chú bướm nhưng bắt trượt một vài lần. Nó lại đậu lên cánh hoa lần nữa. “Cẩn thận chứ.” Bông hoa nhắc. Chú bướm đổi hướng khi nghe tiếng của cúc vàng. “Ối! xin lỗi, tôi chỉ sợ cho chú bướm ấy mà.” Lúc này nó lại gần, nhưng chầm chậm quan sát mối nguy hiểm xung quanh bông hoa. Ngay lập tức Kabir bắt nó rồi lấy một ít màu để tô. Sau đó, cậu bé từ từ thả nó ra. Rồi cậu vẫy chào tạm biệt và vẽ suốt đêm đó. Cứ như vậy ngày từng ngày trôi qua. Đến một ngày nọ, khi Kabir chờ một chú bướm khác đến, thì một chú cực kỳ đẹp theo kiểu chưa-từng-thấy-bao-giờ đến gần Cúc vàng. Mắt Kabir sáng rực lên khi thấy những màu sắc độc đáo trên cánh bướm. Cậu nhẹ nhàng bắt nó và lấy màu, nhưng dường như với cậu như thế là chưa đủ. Kabir còn năn nỉ Cúc vàng cho phép cậu mang chú bướm về nhà nữa. Hoa Cúc vàng bắt đầu do dự khi mọi chuyện đã vượt quá qui định ban đầu. Nhưng rồi bông hoa cũng miễn cưỡng đồng ý với một điều kiện cậu bé không làm hại chú bướm kia. “Cứ tin ở tôi, tôi sẽ không làm hại nó đâu.” “Thôi được, nhưng cậu phải quay lại đây vào sáng sớm ngày mai cùng với chứ bướm đấy. Tôi sẽ đợi cậu.” “Đồng ý, tôi sẽ đến mà. Chào nhé.” Kabir biến mất khỏi khu rừng. Bình minh ngày hôm sau. Hoa Cúc vàng chờ Kabir quay lại. Nhưng cho đến nửa trưa mà Kabir vẫn không mang chú bướm đến. Cúc vàng thấy lo lắng trong lòng lắm rồi. Bông hoa biết là có chuyện gì đó không hay xảy ra. Hàng loạt những suy nghĩ kéo đến trong đầu Cúc vàng. Nó cứ tưởng Kabir sẽ nghe lời chứ. Nhưng không phải vậy, nó không thể tin điều này, rồi bông hoa quá sợ hãi khi phải đối mặt với điều đang xảy ra. Nó cũng nghĩ là có lẽ Kabir không phải như vậy. Cậu bé chắc đang bận việc gì khác… Rồi vì một lý do nào đó mà nỗi lo sợ Kabir không đến cứ loanh quanh trong tâm trí Cúc vàng. Cuối cùng thì hôm đó Kabir đã không quay lại. Khi trở về nhà, Kabir lao vào vẽ bức tranh mới ngay, rồi tô màu không ngơi nghỉ. Cậu bé cứ lấy màu sắc từ chú bướm nhỏ suốt đêm và cả ngày hôm sau nữa. Cậu muốn bao nhiêu thì phết, quét bấy nhiêu vì chú bướm bây giờ đã bị nhốt lại rồi. Nó không thể bay đi đâu được hết. Kabir đã bị lòng tham của bản thân chế ngự, để rồi cậu nhốt chú bướm tội nghiệp và đã phá vỡ quy luật giữa cậu và Hoa cúc vàng. Kabir vẽ một bức tranh thật lớn và tô rất nhiều màu sắc khác nhau. Cho đến lúc cậu nhận ra rằng màu đã không còn sáng và rực rỡ như trước nữa. Nhưng cậu vẫn tiếp tục vẽ. Một cách khó chịu, Kabir mở chiếc lồng nhỏ nhốt chú bướm ra. Tuy nhiên, nó không giống như lúc ban đầu nữa. Cậu thấy sốc vì màu sắc đã quá phai, còn chú bướm như thể không còn sức sống và không thể bay được nữa. Kabir vẫn chưa hiểu được tầm nghiêm trọng của vấn đề. Trong cơn sợ hãi, cậu bé đặt chú bướm vào lòng bàn tay với hy vọng nó sẽ bay đi, nhưng không, chú bướm vẫn nằm im lìm. Nó không cử động, cả những sắc màu đã phai nhạt còn vương lại cũng rơi xuống sàn nhà như những hạt bụi. Chú bướm đã chết. Kabir từ từ đã hiểu ra chuyện gì đang xảy ra và cũng đã nhận ra rằng chính cậu ấy đã nhốt chú bướm đến chết. Đôi mắt cậu đẫm nước mắt, cậu cố nói chuyện với chú bướm, cậu nhè nhàng thổi từ cơn gió nhẹ vào đôi cánh, cậu thử mọi cách để chú bướm sống lại nhưng vô vọng. Nó đã chết thật rồi. Nhưng lòng tham xui khiến cậu bé phải mang bức tranh đến trường, vì thế cậu bỏ chú bướm lại và ba chân bốn cẳng chạy đến trường học. Vì cậu giới thiệu rất nhiều về bức tranh, nên mọi người tập trung lại để ngắm. Kabir từ từ mở bức tranh ra trước lớp với sự trông chờ những lời khen từ các bạn cậu. Nhưng khi chiếc ghim rơi ra, chỉ còn lại là một không gian hoàn toàn im lặng lan toả cả lớp. Kabir chỉ thấy những gương mặt thất vọng. Cậu bé không kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra. “Sao lại không có màu hả Kabir?” thầy Murthy hỏi với giọng đầy thắc mắc. “Sao ạ? Em… Thầy hỏi sao ạ?” Kabir hỏi lại, liếc nhìn bức tranh lại lần nữa. Cậu bé quá đỗi kinh ngạc, bức tranh trống không, chỉ còn lại những đường vẽ thôi. Không một chút sắc màu. Kabir đứng yên như tượng, không thốt nên lời. Các bạn của cậu bắt đầu xì xào rồi phá lên cười. Cậu bé không còn sức để chạy nữa, cậu vẫn chưa hoàn hồn sau mọi chuyện. Cậu chỉ có thể nghĩ rằng chú bướm đã phản bội mình. Kabir quá xấu hổ với mọi người, cậu chạy một mạch về nhà, lúc này cơn giằn vặt về cái chết của chú bướm đang vây quanh cậu. Hàng ngàn suy nghĩ xuất hiện, cậu cảm thấy có lỗi quá, và rồi cậu chợt nhớ đến Hoa cúc vàng. Nhưng Kabir không thể đối mặt với Cúc vàng nữa. Cậu đã không quay lại khu rừng mấy ngày nay rồi. Cậu chỉ lo tô màu cho bức tranh thôi. Cho đến một ngày đẹp trời nọ, Kabir quyết định đến gặp Cúc vàng và nói ra sự thật. Cậu nâng chú bướm cẩn thận như những gì mà Cúc vàng đã căn dặn, và đi về phía khu rừng. “Cúc vàng ơi…” Kabir thì thầm với bông hoa. Trong một chốc, Cúc vàng mới nhận ra tiếng của Kabir. Trước khi hỏi cậu bé mọi chuyện, thì Kabir đã giải thích cặn kẽ cho Cúc vàng nghe. Sau đó là một chuỗi im lặng, bông hoa không phản ứng gì. Rồi nó nói với một giọng giận dữ “Bây giờ thì tôi đã biết tại sao con người là con người và tôi rất cám ơn Chúa, mặc dù Người chỉ cho tôi một cuộc đời ngắn ngủi mà không cho tôi trở thành loài người, vì những bông hoa như chúng tôi đây chỉ mang lại hạnh phúc cho vạn vật, không giống con người, chỉ đem lại đau khổ mà thôi. Cậu không xứng đáng với những gì Chúa đã ban tặng cho cậu. Tôi cũng tự nguyền rủa bản thân rằng tại sao tôi có thể nói chuyện với loài người chứ, tôi muốn Chúa hãy lấy lại món quà này đi. Tôi đã tin tưởng cậu, Kabir à. Tin cậu để rồi cậu lấy đi sự sống của chú bướm tội nghiệp, và điều đó đã chứng minh cậu đích thật là một con người. Thật đáng xấu hổ, cậu đi đi.” Kabir lặng lẽ bỏ đi, nhưng khi cậu hiểu ra cậu đã làm sai và không có cách nào có thể xoá bỏ những gì đã xảy ra. Ngày từng ngày trôi qua, cho đến một ngày Kabir quay lại chỗ Hoa cúc vàng. Nhưng Cúc vàng trông nhợt nhạt lắm. Nó không còn rực rỡ nữa. Kabir từ tốn mở bức tranh mà cậu đã vẽ ra. Đó là một bức tranh rất lớn mà cậu bé đã từng dùng màu sắc của chú bướm để tô phết. Bông hoa quan sát, nhưng không nói gì. “Đây là bức tranh tuyệt nhất mà tôi từng vẽ, nhưng tôi cảm thấy cực kỳ có lỗi vì đã hại chú bướm kia… vì vậy, xin cậu hãy trừng phạt tôi đi.” Kabir buồn bã nói. “Không.” Cúc vàng đáp lại. “Cậu đã nhận được sự trừng phạt đích đáng rồi.” Kabir nhìn bông hoa một cách khó hiểu. “Đúng vậy, cậu có biết tại sao bức tranh của cậu lại không có màu sắc gì không?” Kabir như quẫn trí. Bức tranh trông giống như chú bướm lúc chết vậy. Cậu đã rất lấy làm lạ khi nhìn thấy nó, và nhìn sang bông hoa. “Bây giờ thì cậu đã hiểu những màu sắc trên bức tranh của cậu đã biến đi đâu rồi chứ. Thật ra, tôi đã thu lại màu sắc đó để trả lại cho chú bướm kia rồi, và chỉ như vậy chú bướm mới có thể sống lại được. Bức vẽ của cậu sẽ mãi mãi trống rỗng không màu sắc để nhắc nhở những gì mà cậu đã làm và điều gì cậu không nên làm. Còn bây giờ cậu hãy quay về đi và sống một cuộc sống thật tốt cậu bạn ạ. Tôi sẽ nhớ mãi tình bạn của chúng ta.” Kabir nghe vậy liền tức tốc chạy về để tìm chú bướm, nhưng không còn dấu vết nào cả. Giờ đây cậu đã hiểu tất cả, và cả kỷ niệm về chú bướm nữa. Cậu cẩn thận giữa lại chiếc lồng nhỏ bên mình mãi mãi. Kel Nguyễn Dịch - Cuộc Sống Thứ Hai Thần tượng quốc dân Cố Minh, bề ngoài là con cừu non ngoan ngoãn, bên trong lại là ác ma xấu tính lạnh lùng. Một cô gái thường dân vô tình hoán đổi linh hồn với anh ta, lại quyết định sẽ “sống cuộc sống phóng khoáng của con trai!” Anh ta sẽ làm gì để lấy lại cơ thể và cuộc sống của chính mình đây? Thể loại Hài hước Manhua Ngôn Tình Một giờ sáng, đêm căn phòng sáng ngời xinh đẹp, khói thuốc mờ mịt, miệng Thiệu Khâm nhả từng vòng khói lượn lờ, gương mặt anh lạnh lùng, an nhàn yên tĩnh ngồi đó, trên bàn mạt chược còn lại ba người, hiển nhiên là không giống trạng thái như anh, mặt ai cũng mệt mỏi, không màng nói bài đến vòng thứ 4, Hà Tịch Thành ngồi phía đối diện bỗng nhiên “bốp” một tiếng đẩy ngã dãy bài trước mặt, tươi cười “Toàn màu, lần này còn không thu được cả vốn lẫn lời sao, chơi chết mấy tên khốn các cậu.”Hai người còn lại trêu ghẹo khinh thường “Ngồi cả đêm rốt cuộc thấy cậu tươi tỉnh được một trận, ngoài ra cậu luôn luôn ủ rủ.”Hà Tịch Thành nói cả giận “Bớt nói nhảm đi, chung tiền, chung tiền.”Lông mày rậm của Thiệu Khâm nhíu lại, ngón tay thon dài vừa mới chạm vào ví tiền, di động trong túi liền vang lên, tay anh lập tức thay đổi vị trí, chuyển qua lấy di như người bên đầu dây bên kia hốt hoảng, giọng nói run run, âm lượng làm cho người khác sợ hãi, 3 người trong phòng đều có thể nghe rõ “Thiệu lão đại, anh mau đến đây đi, Trí thiếu đã xảy ra chuyện.”Thiệu Khâm không kịp hỏi kỹ là xảy ra chuyện gì, mắt anh cũng trở nên lạnh lẽo, anh lấy áo khoác treo trên lưng ghế, đứng dây, bài mạt chược trên bàn bị vạt áo quét ngã rơi Tịch Thành yên lặng hút thuốc, ánh mắt chuyển động theo động tác của anh “Lại đi giải quyết hậu quả?”Thiệu Khâm nhếch môi, không lên tiếng, chỉ là động tác mặc áo hơi thô lỗ, đầy bực bội, ai cũng nhìn thấy được sự thiếu kiên nhẫn và nóng nảy của anh.“Đi trước đây.”Vừa dứt câu, Thiệu Khâm đi ra ngoài cũng không quay đầu lại, bọn Hà Tịch Thành nhìn bóng lưng cao ngất kiêu căng của anh, khẽ lắc đầu “Cái tính không chịu thua của Thiệu lão nhị, sớm muộn cũng ép Thiệu Khâm nổi nóng.”Quả thật Thiệu Khâm đã nổi nóng, đối với đứa em họ không chịu thua ai này, nhẫn nại của anh đã nhanh chóng đến cực hạn. Nếu không phải vì nể tình bác hai và mặt mũi của Thiệu Gia, anh ước gì có thể trực tiếp ném thằng nhóc kia vào Khâm chạy xe như đua đến quán bar của Thiệu Trí, khó khăn lắm xe mới ngừng ổn định, nhìn thấy Hắc Tam hay đi theo Thiệu Trí đứng đón “Đại ca, anh đã tới, mau vào xem, lần này thật xảy ra tai nạn chết người rồi.”Thiệu Khâm nhíu mày, cuộc sống nhiều năm trong quân đội, khiến anh cảm thấy xấu hổ khi đối diện với bộ dáng của kẻ nhát gan sợ phiền phức trước mặt, không kiên nhẫn nói “Nói rõ ra.”Hắc Tam sốt ruột, vội hoảng sợ vừa dẫn đường, vừa còn phải lớn tiếng can ngăn những phụ nữ muốn bổ nhào vào người Thiệu Khâm “Đêm nay Trí thiếu uống thuốc, cũng không biết là ai cho anh ta, hơi qua liều.”Thiệu Khâm biết thuốc trong miệng cậu ta là đã xảy ra chuyện gì, chỉ là đơn giản uống thuốc kích thích quá liều, không đến mức phải kêu anh đến, xác định chắc chắn là bọn họ đã gây ra chuyện lớn mặt Thiệu Khâm vẫn lạnh lùng nhìn cậu ta “Chơi đến xảy ra chuyện?”Hắc Tam khúm núm “Thần trí Trí thiếu không tỉnh táo, làm bị thương một cô gái, đã đưa đi bệnh viện rồi.”Thiệu Khâm nheo lại, đôi mắt sắc bén trừng cậu ta “Mẹ kiếp, có thể nói xong 1 lần không? Cuối cùng là xảy ra chuyện gì rồi?”“… Bấy giờ Trí thiếu lại muốn chặn một nữ phục vụ để giải tỏa, nhưng cô gái kia không biết sao lại như thế, liều chết chống cự, sau đó, sau đó đâm vài nhát dao làm cho Trí thiếu bị thương, cũng không nguy hiểm đến tính mạng.” Cậu ta sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, nói chuyện lắp ba lắp bắp, lo sợ Thiệu Khâm nổi nóng “Tụi em không biết nên xử lý cô gái đó như thế nào, Trí thiếu lại không tỉnh lại, đành phải gọi điện thoại cho anh đến đây.”“Được rồi.” Thiệu Khâm kéo kéo caravat, thở hắt “Mẹ kiếp, chỉ biết đem chuyện rắc rối cho tôi.”Hắc Tam giật giật khóe miệng phẫn nộ, cố gắng đè nén cảm xúc Thiệu Khiêm bước vào, không khí trong phòng còn vương vài mùi vị, mùi máu tanh sền sệt, mùi rượu nực nồng, còn nồng nặc mùi kích thích giao hợp của nam thấy chán ghét, Thiệu Khâm đá văng chai rượu dưới chân ra “Người đâu?”“Ở đằng kia.” Cậu ta hoảng loạn chỉ chỉ vào góc Khâm nhìn thấy trên ghế sofa rộng rãi có một hình dáng nho nhỏ, ánh sáng mờ tối, chỉ có thể nhìn thấy quần áo không chỉnh tề, một nửa gương mặt và mái tóc đen rối Khâm không đi qua, càng không liếc nhìn thêm cái nào, anh lạnh lùng thu hồi tầm mắt, sau đó trầm ngâm vài giây, đưa ra quyết định “Báo cảnh sát.”Hắc Tam và cô gái đang lạnh run cùng nhau ngẩng đầu hoảng sợ, Hắc Tam nói khó tin “Báo, báo cảnh sát? Trí thiếu hẳn đã uống thuốc rồi, trước đó lại làm một cô gái bị thương…”Thiệu Khâm từ từ xoay người, ánh mắt lợi hại làm cho người ta có cảm giác bị ép bức rất mạnh “Cậu cũng biết Thiệu Trí không tỉnh táo.”Hắc Tam cười ngượng ngùng “Lão đại, anh xem, Trí thiếu hẳn luôn tôn kính anh nhất, anh cũng không thể –”“Không thể như thế nào?” Thiệu Khâm cười lạnh, liếc nhìn cậu ta bằng nửa con mắt, lịch sử đầy rẫy chuyện xấu của Thiệu Trí anh đã quen rồi, bây giờ càng chơi càng quá, huống chi bây giờ là thời kỳ mấu chốt của anh, nếu Thiệu Trí là quậy ra chuyện phiền phức, liên lụy đến anh là Khâm lạnh lùng lặp lại “Báo đi, để cảnh sát xử lý”Không cho phép phản đối, anh nói xong quay người định đi, ai ngờ còn chưa bước được nửa phòng, ống quần thẳng thớm đã bị một một sức lực nhỏ bé túm chặt Khâm từ từ cúi đầu, lọt vào tầm mắt, là một gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt, không còn chút máu.“Đừng báo cảnh sát, không thể… báo cảnh sát.” Tiếng nói nhỏ xíu, nói ra lời khẩn cầu, nhưng trong giọng nói và ánh mắt không hề có chút gì thỏa Khâm im lặng nhìn đôi mắt đó, vén quần lên, lạnh lẽo căn dặn Hắc Tam “Làm theo lời tôi nói.”Hoàn toàn chẳng quan tâm đến cô gái, bàn tay cô nắm lấy ống quần anh không hề nới ra, dường như còn dùng nhiều sức hơn. Thiệu Khâm nhẫn nại cúi đầu “Cô là người bị thương, có tội hay không, không phải tôi định, cảnh sát sẽ cho câu trả lời thỏa đáng.”Thiệu Khâm đứng ngược sáng, thân hình cao lớn chặn lại mảnh sáng, trong phòng vốn đã u tối, anh nhìn không rõ hình dáng cô gái bên chân, chỉ mơ hồ chú ý tới đôi môi màu đỏ chói mắt của tóc dài của cô rối tung hỗn độn không chịu được, gò má bị che lại chỉ chừa một đôi mắt đen ẩn dưới mái tóc, quần áo lao động trên người càng lam lũ rách nát, thậm chí còn xấu hổ lộ ra đôi ngực tròn khiêu gợi đang phập phồng, cô hoàn toàn chưa tỉnh táo đôi mắt ảm đạm gắt gao nhìn chằm chằm Thiệu Khâm, cô nói “Cảnh sát chỉ biết tin tưởng Thiệu Trí.”Một câu nói ngắn ngủn, Thiệu Khâm lại nghe thấy trong đó có phần nghiến răng nghiến nổi lên hứng thú dạt dào, ngồi xổm xuống – đánh giá tỉ mỉ cô gái trước mặt, không thể không nói thằng nhóc Thiệu Trí này trời sinh trong lòng toàn sắc dục, cho dù thần trí không tỉnh táo cũng biết tìm được một món thượng rằng mái tóc dài rối loạn của cô như cỏ dại che khuất gần hết khuôn mặt, nhưng với dáng người và làn da này, cô gái trước mặt này quả thật kích thích dục vọng chinh phục của đàn Khâm vươn ngón tay lạnh lẽo, nâng chiếc cằm gầy của cô lên, cười nhạo “Rất căm phẫn đây, nó đã làm gì cô, cùng lắm chỉ sờ soạng vài cái, nhưng mà cô lại ra tay rất ác độc đó.”Toàn thân cô run lên, không biết là vì sợ hãi hay là vì sự đụng chạm của anh, cô hất mạnh tay Thiệu Khâm ra, trừng mắt nhìn anh quật Khâm không có tâm tình muốn đùa với cô, nghiêm túc gằn từng chữ “Nếu làm sai, sẽ phải trả giá thật nhiều, cô yên tâm, Thiệu Trí cũng như vậy.”“Tôi bảo đảm, cảnh sát sẽ không thiên vị bất cứ ai.” Anh thản nhiên đứng dậy, không hề chú ý đến cô gái trên đất nữa, lấy điện thoại di động ra chuẩn bị gọi cho sở mới tìm ra số điện thoại, chợt di động bị cướp mất, Thiệu Khâm nhìn trong tay trống không, từ từ nheo mắt lại, nhìn về cô gái bên cạnh đang run rẩy. Cô gái này rõ ràng sợ muốn chết nhưng vẫn muốn khiêu chiến sự chịu đựng của tay Thiệu Khâm bỏ vào túi, yên lặng nhìn nắm lấy điện thoại thở dốc không ngừng, đứng cách Thiệu Khâm mấy bước “Anh bảo đảm thì được gì, tôi không thể đến cục cảnh sát.”Hắc Tam đứng bên cạnh nhịn không được nữa, quát lên tức giận “Mẹ kiếp, cô muốn chết à.”Thiệu Khâm giơ tay lên ngăn cản cậu ta, tiếp tục nhìn cô “Vậy cô nói cho tôi biết, món nợ cô gây thương tích cho Thiệu Trí, tính thế nào?”Môi cô mấp máy, sắc mặt càng khó coi thêm, trong mắt ẩn chứa cuồng phong bảo táp, nhưng miệng vẫn yên lặng không lên Khâm buông tay ra “Xem ra, không có phương pháp tốt để giải quyết rồi.”Khi anh đứng dậy chuẩn bị rời đi, bỗng nhiên cô mở miệng ngăn cản “Tôi bồi thường, tiền thuốc thang, phí thiệt hại tinh thần, cái gì cũng được, nhưng… Tôi không thể đến cục cảnh sát, tôi, nhà tôi có người cần phải chăm sóc…”Thiệu Khâm quay đầu lại nhìn cô, gương mặt không biểu cảm “Không liên quan đến tôi.”Đột nhiên cô ngẩng đầu, trong mắt đầy khiếp sợ và tức giận, và hơi có chút tuyệt Khâm nương theo ánh đèn mờ ảo ở hành lang, thản nhiên liếc nhìn cô, sau đó thong thả cất bước khỏi Tam đi theo sát phía sau, sai người khóa cửa phòng lại, cậu ta hỏi “Đại ca, báo cảnh sát thật à?”Thiệu Khâm quay lưng về phía cậu, dường như đang nghĩ ngợi gì tình Thiệu lão đại từ đó đến giờ khó mà đoán được, tâm tính thất thường, cậu ta sụp mi mắt ngoan ngoãn đứng phía sau anh, không dám thở nhiên Thiệu Khâm quay người lại, ánh mắt phức tạp nhìn vào cánh cửa “Cậu vào xem tình hình của Thiệu Trí trước, cô gái này giao cho tôi.”“Dạ?” Cậu ta chần chờ, nhưng không dám cải lại “Dạ, nếu Trí thiếu hỏi tới –”“Hỏi tới?” Khóe miệng Thiệu Khâm nhếch lên, gương mặt vốn cau có cũng hơi tươi tỉnh lên “Hắc Tam, thuốc của Thiệu Trí là ai đưa?”Hắc Tam hoảng sợ, liền cười nịnh “Chuyện này, em không biết.”Thiệu Khâm không cười nữa, bỗng giọng nói cũng lạnh lẽo hơn “Nói với Thiệu Trí, sau này đừng tìm cô gái đó gây phiền phức.”Hắc Tam hoảng sợ lần nữa, thầm nuốt nước miếng, chẳng lẽ Thiệu lão đại vừa mắt cô gái kia rồi sao? Không phải chứ, Thiệu lão đại không giống người cợt nhã như vậy –Ánh mắt u tối của Thiệu Khâm bỗng nhiên liếc qua, Hắc Tam rụt cổ lại, cam đoan “Dạ dạ, em biết rồi.”Hắc Tam dẫn theo vài tên lính của Thiệu Trí đi khỏi, Thiệu Khâm nhìn bóng dáng bọn họ từ từ xa dần, bước đến cửa phòng, anh do dự giơ tay lên, mở cánh cửa màu đỏ thắm ra lần như cô không ngờ anh lại xông vào đây, bỗng dưng nắm chặt đồ trong lòng bàn tay, nhìn anh đầy đề Khâm cẩn thận đánh giá khuôn mặt dơ dáy bẩn thỉu của cô, gương mặt dưới mái tóc rối, tay anh run run bật công tắc đèn trên tường, trong phòng bỗng chốc sáng ngời chói giơ tay lên ngăn tầm mắt mình, lông mày nhỏ chau lại thật Thiệu Khâm nhìn thấy rõ khuôn mặt và thân hình của cô, trái tim đập kịch liệt, dè dặt nói ra “Giản Tang Du?”

truyện sắc màu cuộc sống